10 KIẾP CHỜ NÀNG - 12

Cập nhật lúc: 2024-09-06 13:03:15
Lượt xem: 2,710

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Bình đổi tên khi đại học.

 

Rồi đó bước chân giới giải trí, chỉ mất vài năm để trở thành ảnh đế, ở nơi rực rỡ nhất, đón nhận ánh mắt ngưỡng mộ của hàng ngàn .

 

Rốt cuộc tất cả những điều đó vì cái gì?

 

Chẳng lẽ cũng vì sợ ai đó tìm thấy ?

 

Tối hôm đó, đạo diễn hẹn Cố Bình đến nhà hàng phía khách sạn.

 

Ta bật dậy, khoác vội áo, bỏ ngoài tai tiếng gọi của Tiểu Đào, mở cửa chạy ngoài.

 

Đường vô cùng thông thoáng.

 

Dưới ánh trăng trong vắt, gió đêm thổi nhẹ, len lỏi qua những bụi cây hoa, tìm kiếm bóng dáng Cố Bình.

 

Cuối cùng, thấy một ở góc khuất một căn nhà kính trong suốt, cầm ly rượu trong tay.

 

Ánh trăng dịu dàng rọi lên vai một nửa, nửa còn phản chiếu ly rượu.

 

Hắn lặng lẽ, né tránh sự ồn ào, ngước trăng, đang suy nghĩ điều gì.

 

Ta nhẹ nhàng bước đến mặt .

 

"Cố Bình."

 

Ta gọi tên , Cố Bình ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm, khó lòng phân biệt cảm xúc.

 

Hắn ?

 

Ta bước thêm một bước, xổm xuống mặt : "Anh... luôn chờ em ?"

 

Ban đầu, ngạc nhiên, nhưng nhanh ch.óng trở bình tĩnh, thành thật đáp: "Phải."

 

"Anh em là ai." Ta hỏi.

 

"Anh ."

 

Ta tin, chỉ tay chân : " vết sẹo..."

 

Dì của cho xem ảnh từ nhỏ của , một hành trình trưởng thành đầy đủ, thể là một cổ đại sống nhờ đan d.ư.ợ.c?

 

Cố Bình nửa đùa nửa thật: "Anh uống canh Mạnh Bà mà."

 

Ánh trăng dịu dàng, bóng cây đổ khuôn mặt , vẻ mặt khó đoán.

 

Ta cảm nhận nỗi buồn của , liền bật dậy, nghiêm mặt: "Đi ngoài với em, em chuyện cãi với ."

 

Cố Bình theo bước con đường nhỏ yên tĩnh ngoài vườn.

 

Ta khoanh tay n.g.ự.c, cơn giận bốc lên ngùn ngụt.

 

"Anh oan uổng cho em! Hoàng hậu cũng tin, đúng là hôn quân!"

 

Lời thì cả nhà đều c.h.é.m đầu, nhưng bây giờ cả nhà đều c.h.ế.t, nên chẳng còn gì để mất, cứ mạnh dạn mà la hét.

 

Cuộc cãi vã kéo dài cả ngàn năm thật khôi hài và nực . Cố Bình ngớ , cơn u ám lập tức tan biến, ngoan ngoãn nhận : "Anh sai ."

 

Ta chống nạnh, khí thế hừng hực, chọc mạnh n.g.ự.c , hét lên:

 

"Anh thấy em tư thông với ai bao giờ ? Còn cắt bớt lương thực của em nữa! Nếu vì đói, em thèm ăn trộm đan d.ư.ợ.c của ?"

 

"Phải, chuyện gì em cũng đúng. Là của ."

 

Thái độ nhận chân thành của khiến tức mà thể phát tiết. Cuối cùng, nhớ đến đống báu vật tịch thu, càng tủi hơn: "Cổ vật của em, đền đây?"

 

Cố Bình nhịn : "Nàng ơi, cổ vật của nàng chẳng liên quan gì đến ."

 

"Em thì ! Anh bồi thường cho em ?"

 

Cố Bình bất đắc dĩ ôm lấy : "Được , đền."

 

"Anh đền bằng gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/10-kiep-cho-nang/12.html.]

 

Cố Bình khẽ: "Anh cũng cổ vật. Cái giường lớn mà em thích nhất trong phòng , chính là dùng cổ vật để mua đấy."

 

Đồ tùy táng của hoàng đế, chắc chắn còn quý hơn của .

 

Không trách giàu thế.

 

"Sao đồ của khác đào mất?"

 

"Vì hành động nhanh hơn."

 

Ta dễ dỗ, chẳng mấy chốc Cố Bình nguôi giận.

 

Khi , chúng gặp đạo diễn, ông uống say mèm, híp mắt .

 

"Cô bé thật giỏi, thể chinh phục Cố Bình, đúng là bản lĩnh!"

 

Cố Bình vội vàng giải thích: "Là theo đuổi cô . Cô ... khó theo đuổi."

 

"Ừm!" Đạo diễn tán thưởng, kéo tay Cố Bình, giơ ngón tay cái: "Tốt! Có trách nhiệm! Trong lịch sử, những mang tên Cố Bình đều là tình thánh đấy!"

 

Lịch sử?

 

Những mang tên Cố Bình?

 

Cố Bình kịp đáp lời đạo diễn, vội kéo .

 

Ta gáy của : "Ồ, em thể tra cứu lịch sử!"

 

Những gì xảy , bộ đều thể tìm hiểu.

 

"Không gì đáng xem ." Cố Bình cắt ngang dòng suy nghĩ của , "Tối nay em ngủ cùng ?"

 

Ta ngay lập tức chuyển hướng chú ý: "Thật ?"

 

Mấy hôm , Cố Bình luôn lấy cớ khỏi bệnh để đuổi khỏi phòng, tối nay đồng ý ?

 

Cố Bình lấy một cặp kính râm và đặt lên sống mũi : "Ánh mắt bớt mê hoặc chút, cẩn thận chụp ảnh."

 

"Ồ."

 

19

 

Khi căn hộ của Cố Bình, ngay khi bước phòng, đè cửa, cúi đầu định hôn.

 

Ta ngăn sự tấn công của , ngẩng đầu trêu đùa: "Tối nay là đến lượt bản cung chọn thẻ bài của ngươi, ngươi lời bản cung."

 

Chờ đợi hàng ngàn năm, cuối cùng - Lý Mộ, cũng thể chủ. Để xem cưỡi lên đầu Cố Bình mà mưa gió!

 

Giọng Cố Bình trầm ấm, khàn khàn: "Được, tất cả lời em."

 

Hắn bế lên, "xoẹt", xé rách bộ hán phục vướng víu của .

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

"A!" Bộ đồ là Tiểu Đào mua cho , đắt tiền!

 

"Lần nó suýt em c.h.ế.t ngạt, cho mặc khi ngủ nữa."

 

Hắn thật bá đạo, và thích điều đó.

 

Không lâu , dỗ đến mê mẩn, chìm đắm trong hạnh phúc, quên sạch câu hỏi trong đầu.

 

20

 

Quá trình phim gần đến hồi kết.

 

Vào một buổi chiều yên tĩnh, khi thành công việc, còn Cố Bình vẫn vài cảnh đơn, Tiểu Đào dẫn đến một quán cà phê nổi tiếng trong phim trường.

 

kỳ nghỉ đông, quán cà phê đông đúc sinh viên đến trải nghiệm diễn viên quần chúng.

 

Ta yêu thích thời đại mà phụ nữ thể học hành , bên cạnh các cô gái trẻ một lúc cũng khiến cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

 

Ta và Tiểu Đào chọn một góc khuất, vô tình cuộc trò chuyện của hai nữ sinh viên.

 

"Đây là hợp tác thứ hai giữa đạo diễn Vương Long và Cố Bình, thật mong chờ quá. Tối qua trong nhóm chọn vai quần chúng, nhưng tớ kịp đăng ký đoàn phim của họ."

Loading...