10 KIẾP CHỜ NÀNG - 2

Cập nhật lúc: 2024-09-06 12:58:26
Lượt xem: 3,893

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trăm ngàn sai, nhưng nịnh hót thì bao giờ sai.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta là duy nhất còn sót từ thời hoàng đế Cố Bình, chắc sẽ c.h.é.m , ?

 

Sau khi xong, xung quanh rơi im lặng đến kỳ lạ.

 

Cố Bình vẫn im, chậm rãi ngước mắt về phía .

 

Tiếng quần áo sột soạt vang lên, Tiểu Đào và phu quân của nàng chen chúc ở cửa: "Thầy Cố! Sao thầy đến đây!"

 

3

 

Phải mất một hồi lâu, Tiểu Đào và phu quân mới kéo khỏi chân của Cố Bình.

 

Tiểu Đào nghiêm túc truyền đạt cho kiến thức mới:

 

"Nương nương, thời đại quỳ lạy nữa, chỉ bắt tay thôi. Người sẽ khiến sợ đấy."

 

Thôi , sống một đời khổ sở ngắn ngủi trong hoàng cung, nhưng từng bắt tay Cố Bình nào.

 

Mà ở đây, ba chúng đều là từ thời cổ đại, ai mà sợ chứ?

 

"Nương nương, ngài hoàng thượng, ngài là Ảnh đế." Tiểu Đào nghiêm túc chỉnh .

 

"Ảnh đế là gì?"

 

"Là giỏi diễn xuất." Mặt Tiểu Đào hiện lên vẻ ngưỡng mộ, "Lại còn giàu nữa!"

 

Ta suy nghĩ một hồi, giỏi diễn xuất, tiền, chẳng là Cố Bình ?

 

Dù ở thời đại nào, Cố Bình đều sống sung sướng.

 

Trước khi cung, luôn dịu dàng, ân cần với .

 

Hắn từng đưa ngắm cơn mưa hoa mơ đầu xuân ở ngoại ô kinh thành, thưởng ngoạn dãy núi xanh ngắt, bẻ một cành liễu, dắt dạo khắp các con phố nhỏ trong kinh thành...

 

Hắn thường gọi là “Khánh Khánh”, và những món trang sức, châu báu tặng chất đầy kho của nhà họ Lý.

 

Chỉ trong chốc lát, vì theo lời bọn tiểu nhân, đày lãnh cung.

 

Nếu vì đói đến mức chịu nổi, cần trộm đan d.ư.ợ.c của mà ăn?

 

Hơn nữa, thừa nhận là Cố Bình, còn gì nghi ngờ?

 

Chẳng lẽ đời hai chỉ giống về ngoại hình mà còn trùng tên?

 

Làm gì chuyện trùng hợp đến !

 

Cố Bình xa xa, đôi mắt trong như ngọc thạch ánh lên sắc vàng ấm ánh đèn.

 

Hắn nở một nụ lạnh lùng, đầy cách: "Cô Lý diễn xuất thật tài tình, tính đến việc diễn viên ?"

 

Ta hoảng hốt, đưa mắt Tiểu Đào hiệu.

 

Tiểu Đào hiểu ý ngay lập tức: "Thầy Cố, em... chị họ em mới từ quê lên, quen với thứ, sẽ gây rắc rối cho thầy ."

 

Năm xưa, để tránh thị tẩm, nghĩ đủ cách, Tiểu Đào là truyền lời cho , nên mấy lời nàng trôi chảy.

 

Cố Bình gật đầu, để ý đến nữa mà sang bàn chuyện chính với phu quân của Tiểu Đào.

 

Không thể thừa nhận, vẻ ngoài của Cố Bình vẫn quyến rũ như ngày nào.

 

Ta từng thích ngắm khi phê duyệt tấu chương, đôi tay cầm b.út dài thon, trắng trẻo, thư pháp cứng cáp mạnh mẽ. Ta âm thầm học theo lâu, và cũng nắm kha khá.

 

Nếu thu hút, đồng ý với cha mà cung phi tần chứ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/10-kiep-cho-nang/2.html.]

Vào cung , cho chạm thứ , cũng cho đụng thứ , còn dạy bảo rằng phụ nữ nên quá mãnh liệt, giữ gìn sự e thẹn.

 

Sau đó nổi giận, thèm thị tẩm nữa, và khi c.h.ế.t còn đội cho một chiếc nón xanh.

 

"T.ử Lâm, hy vọng sẽ nắm bắt cơ hội thử vai ." Cố Bình .

 

Phu quân của Tiểu Đào tên là Trình T.ử Lâm.

 

Trình T.ử Lâm nghiêm túc gật đầu: "Thầy, em sẽ cố gắng hết sức."

 

Có lẽ vì ánh mắt rực lửa của khiến cảm thấy khó chịu, Cố Bình đầu , khuôn mặt lạnh lùng, chút biểu cảm nào: "Cô Lý chuyện gì ?"

 

"À... gì." Ta vội cúi đầu, ghé tai thì thầm với Tiểu Đào: "Ngươi tự do yêu đương ở thế kỷ 21 là thế nào?"

 

"Tức là nam nữ đều quyền chủ động trong chuyện tình cảm. Một vợ một chồng, phụ nữ nếu kết thúc mối quan hệ tình cảm, thể đề nghị chia tay mà ảnh hưởng đến danh tiếng."

 

"Vậy nạp ?"

 

*"Không ." Khuôn mặt Tiểu Đào đỏ bừng, lộ nụ hạnh phúc: "Ngoài , bất kỳ ai khác!"

 

Ta dần dần trỗi dậy ý định trả thù.

 

Sao Cố Bình thể ôm khắp nơi, còn ở lãnh cung ăn đất chứ?

 

Hắn thể chơi đùa lòng , chẳng lẽ thể?

 

Ta sẽ theo đuổi một , bỏ rơi một !

 

Cho nếm trải cảm giác lừa dối và bỏ rơi!

 

Có trách thì trách qua cầu Nại Hà, uống canh Mạnh Bà.

 

Nợ kiếp , kiếp trả, ha ha ha ha!

 

Tiểu Đào nhét tay một vật hình vuông: "Nương nương, đây là điện thoại của , thể gọi cho ."

 

Ta thế giới thật kỳ lạ, nhưng Tiểu Đào thích nghi , lý do gì để dậm chân tại chỗ.

 

Cả buổi tối, tập trung học cách sử dụng điện thoại với nàng.

 

Bất ngờ, một bóng đen che khuất ánh sáng, mặt .

 

Ta từ từ ngẩng đầu lên, thấy khuôn mặt của Cố Bình, căng cứng, cố gắng kiềm chế quỳ xuống, lặng lẽ đưa tay : "Bái kiến, hoàng thượng."

 

Tiểu Đào ho nhẹ: " , là 'Chào thầy Cố'..."

 

Cố Bình để ý, ánh mắt dừng ở chiếc điện thoại trong tay .

 

"Cô Lý, tiện để liên lạc ?"

 

Hừ... Cố Bình , chẳng lẽ hứng thú với ?

 

Ta, Lý Mộ, thông minh sáng suốt, hiểu ý nghĩa của từ " liên lạc"!

 

Con ch.ó đúng là bỏ tật cũ—ừm...

 

...

 

Tiểu Đào nhanh ch.óng giật lấy điện thoại từ tay , đưa cho Cố Bình: "Tiện mà, tiện mà!"

 

Khi điện thoại trả , màn hình vuông nhỏ hiển thị hai chữ lớn “Cố Bình” lấp lánh.

 

Chỉ hai chữ đó, Tiểu Đào khi xem xong còn bảo rằng đó gọi là "chữ giản thể".

 

Tiểu Đào , đây là điện thoại dành cho già, tiện cho những như , còn thể báo tên gọi đến.

 

Cố Bình với vẻ đắc ý, giày chậm rãi, giọng điệu bình tĩnh lạnh lùng: "Hẹn gặp ."

Loading...