10 KIẾP CHỜ NÀNG - 5
Cập nhật lúc: 2024-09-06 12:59:34
Lượt xem: 3,115
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta ngượng ngùng gật đầu.
Đạo diễn sang xin Cố Bình: "Thầy Cố, tối qua thầy nghỉ ngơi đủ ? Đến cả thoại cũng quên luôn ."
Ồ?
Biểu cảm mặt dần chuyển từ thất vọng sang phấn khích, sang Cố Bình, rạng rỡ.
Người từng thua cuộc như Cố Bình thua một tân binh như ?
Hắn !
Cố Bình phớt lờ sự nhạo của , khẽ ho, giọng bình tĩnh: "Xin đạo diễn, cảm, đờm nghẹn."
Chưa kịp để bày tỏ sự chê bai, đạo diễn bất ngờ hô: "Bắt đầu!"
Cảm giác áp lực đè nặng ập đến, nhận điều gì đó , lập tức đầu định chạy.
Cố Bình nhanh như chớp kéo .
Bàn tay mượt mà của từ từ lướt qua mái tóc , dừng ở cằm.
Giọng lạnh lùng: "Nếu còn dám vô liêm sỉ như thế, trẫm sẽ phạt nàng thật nặng."
Ta bất ngờ thẳng mắt , nhận đằng chiếc mặt nạ cao ngạo của vị quân vương là một sự trêu đùa ẩn giấu.
Như thể thực sự khiến vui, và đang hứng thú đùa giỡn với .
Ta chợt nhớ về những kỷ niệm nghìn năm .
Hôm đó trong ngự thư phòng, mùi hương long diên hết, vì rảnh rỗi mà chọc ghẹo Cố Bình.
Hắn đặt b.út xuống, bóp sống mũi, bế lên đùi, giọng khàn khàn:
"Nếu còn dám vô liêm sỉ như thế, trẫm sẽ phạt nàng thật nặng."
Câu thoại giống hệt, mang theo sự trêu đùa lòng ngứa ngáy, cả nghìn năm, vẫn khiến cảm thấy rối bời.
Ánh mắt đầy tình cảm giống như đang diễn. Cố Bình thật sự là đó ?
Khi còn đang ngẩn ngơ, Cố Bình dần tiến gần, cuối cùng đẩy gốc cây, nhẹ nhàng hôn.
Dù lặp một ngàn , đối diện với Cố Bình, vẫn thể ngơ.
Hắn quá hấp dẫn, chỉ cần một ánh mắt cũng khiến thần hồn điên đảo.
Dù đây chỉ là đang diễn, vẫn kìm mà phản ứng đáp .
Cố Bình siết c.h.ặ.t t.a.y, giữ c.h.ặ.t eo , mạnh mẽ tách môi !
Hơi thở nóng bỏng phả má, run rẩy cào cây phía , nhắm mắt , dần dần chìm nụ hôn sâu đầy đam mê của .
Từ xa, đạo diễn thì thầm: "Thầy Cố! Đừng hôn nữa! Đừng hôn nữa! Đến lúc thoại !"
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Cố Bình bỗng dưng dừng , lập tức buông môi , đôi mắt lóe lên chút hối hận.
Hắn nhanh ch.óng kìm nén vẻ u ám trong mắt, thấp giọng : "Khánh Khánh, trẫm thích nàng."
Hai câu xuyên suốt nghìn năm hòa một, mang theo sức nặng đ.â.m thẳng linh hồn .
Gió ngừng thổi, sững tại chỗ.
Một ý nghĩ điên rồ chợt nảy trong đầu.
Lò đan của Cố Bình chỉ một viên đan d.ư.ợ.c.
Tại chắc chắn rằng từng uống qua?
Hắn là một hoàng đế ở vị trí tối cao, sống sót qua hiểm nguy từ bầy sói vây quanh.
Về khả năng diễn xuất, chẳng ai sánh với .
Có lẽ… và giống !
Cảm giác tê liệt dâng lên từ eo, lan tỏa khắp tứ chi.
Chân mềm nhũn, bắt đầu trượt xuống trong vòng tay của Cố Bình.
"Cắt! Cắt! Thầy Cố, tay thầy vết đỏ thế ?"
Tiếng hô của đạo diễn đột ngột vang lên, phá vỡ khoảnh khắc mơ màng.
Cố Bình nhanh ch.óng giơ tay lên , lòng bàn tay dính đầy vết m.á.u.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/10-kiep-cho-nang/5.html.]
"Ôi! Tiểu Lý, m.ô.n.g cô cũng m.á.u! Cô thương ?" Đạo diễn sang hét với .
Máu…
Lý Mộ trong đời sợ nhất là m.á.u.
Nghe thấy từ đó, cả như tê liệt, mắt tối sầm , ngã xuống đất trong cơn choáng váng.
Khoảnh khắc cuối cùng, Cố Bình ôm lấy, hét lên: "Bác sĩ !"
8
Khi tỉnh , cả mềm nhũn, Cố Bình ôm, trong xe mát mẻ.
Nghe nhiều ma nữ trong quan tài suốt ngàn năm, khi tiếp xúc với ánh mặt trời sẽ tan biến.
Nắng ở Hoành Điếm gay gắt đến , một xác c.h.ế.t ngàn năm như thể đốt cháy thành tro.
Ta nhắm mắt, run rẩy nắm lấy tay Cố Bình, nước mắt trào .
"Ta c.h.ế.t … Ta mới tỉnh , còn ăn đủ kem dâu…"
Cố Bình vốn là kẻ mềm lòng sự nũng nịu. Ngày xưa, mỗi nũng, đều còn giận nữa.
Sau , nếu vì nổi điên lên với hoàng hậu, loạn chịu thua, thì đày lãnh cung.
Bây giờ, chỉ mong đừng tay khi đang yếu đuối!
Cố Bình ngừng , hỏi: "Cô ăn bao nhiêu cây kem ?"
"Năm cây..."
Bác sĩ thở phào nhẹ nhõm: "Cô Lý đang trong kỳ kinh nguyệt, ham lạnh và phơi nắng nhiều, nên kiệt sức là bình thường. Cứ uống nhiều nước ấm và nghỉ ngơi sẽ thôi."
Ta cẩn thận suy nghĩ về lời của cô , thận trọng hỏi: "Kinh nguyệt là gì?"
Không lẽ đó là một căn bệnh nan y?
Một lúc lâu ai trả lời. Ta hé mắt , thấy trong xe chỉ còn Cố Bình, đang ngơ ngác đùi , đối diện với ánh mắt .
"Kinh nguyệt." Cố Bình lạnh lùng phun hai chữ, trả lời câu hỏi đặt vài phút .
Thấy ! Hắn hiểu từ đó chứ!
Chắc chắn chỉ đang giả vờ thôi!
Ta bật dậy, mặt đỏ bừng, vội vàng tìm Tiểu Đào cầu cứu!
Cầm lấy điện thoại, chằm chằm đống nút lộn xộn, chìm trong suy nghĩ.
Làm để gọi điện nhỉ?
Càng cuống càng loạn, bấm loạn xạ, và giọng phụ nữ trong điện thoại gào lên: "Điện thoại tắt."
Màn hình tối đen.
Hừm…
Tiếng khẽ của Cố Bình vang lên phía .
Ta ngượng ngùng đến mức chỉ tìm một cái lỗ chui .
Đột nhiên, cửa xe mở , một gói đồ đưa cửa đóng .
Cố Bình đẩy gói đồ về phía : "Cho cô."
Ta dám động đậy.
Trong gói đồ , là t.h.u.ố.c độc chứ?
Hắn đầu độc ?
Thấy phản ứng, Cố Bình cau mày: "Không dùng ?"
Ta thể để lộ bất kỳ sơ hở nào, nên tỏ vẻ bình tĩnh và lấy đồ từ túi nhựa.
Đó là một gói mềm, hình vuông, nhận mấy chữ giản thể đó.
Trước mặt Cố Bình, mạnh tay x.é to.ạc gói đồ nó rách đôi, để lộ mười miếng nhỏ bên trong.
Vẫn còn chút lo lắng, cẩn thận mở .