"Dũ nhi, tìm con thì con đối xử với nó... Mấy em các con tương trợ lẫn . Còn Nhị con... nhất định dạy bảo cho bằng . Trước khi bà , bà sẽ bảo cha con đưa Nhị và Tam con đến thư viện Thanh Sơn, đưa thật xa, học thành tài mới về! Cho dù Khương thị hận bà... khụ khụ... thì cứ để một bà gánh chịu là ..." Thần sắc lão thái thái tràn đầy vẻ lo âu và cam lòng.
Đứa cháu đích tôn của bà vốn là một hạt giống để luyện võ. Ban đầu, bà định đợi tôn nhi qua mười sáu tuổi sẽ gửi tới biên quan rèn luyện, tương lai nếu thể một viên đại tướng thì Tiêu gia coi như vững vàng. Thế nhưng chiến trường hiểm nguy, hậu phương bất định, cháu trưởng của bà thể yên tâm xông pha phía ?
Lão Nhị, lão Tam đều trong tay Khương thị, nuôi dạy chẳng , nếu cháu trưởng mệnh hệ gì ngoài thì cái nhà thật sự là hậu kế vô nhân. Bất đắc dĩ bà mới ép tôn nhi học văn, cũng cầu tiến, ngày đêm khổ , cũng sắp tới kỳ thi Xuân . một cây chẳng nên non.
Hơn nữa, tính tình lão Nhị bây giờ hạng lương thiện gì, nếu cứ hồ đồ cả đời thì còn dễ , chỉ sợ tương lai gây đại họa, một khi thì vẫn sẽ liên lụy đến cả nhà! Mà cái già của bà, nếu thể chống chọi qua kỳ thi Xuân của tôn nhi là lắm . Chuyện dạy bảo tôn nhi bà lực bất tòng tâm, chỉ mong dựa vài câu di ngôn lúc lâm chung để khiến Khương thị thể phản kháng...
"Tổ mẫu yên tâm, con nhất định sẽ đốc thúc Nhị và Tam ..." Tiêu Văn Dũ vội vàng trấn an.
Bọn chúng còn nhỏ, vẫn hiểu rõ con đường phía . Nếu một ngày thể vượt qua sự bảo bọc của mẫu mà trưởng thành, chắc chắn sẽ hiểu nỗi lòng khổ sở của tổ mẫu và ! Làm trưởng, tuyệt đối sẽ từ bỏ!
Nhìn dáng vẻ đau khổ của lão thái thái và Đại ca, Vân Chước thấy họ sống thật là vất vả. Nhị ca nếu tâm địa quá thì nghĩ cách đuổi là xong, nữa thì... thịt luôn . Đệ còn nhỏ, giờ hiểu chuyện thì cứ đ.á.n.h cho vài trận, đ.á.n.h xong vẫn hiểu chuyện thì thể cùng đường với Nhị ca, đường hoàng tuyền cho đỡ cô quạnh.
Có điều nàng quan sát kỹ gương mặt Đại ca, lời là để dỗ dành lão thái thái, nghiêm túc đấy. Làm cả mà còn bày cái tâm thế cha ? là chẳng dễ dàng gì.
Lão thái thái và Đại ca những năm qua vẫn luôn nhớ thương nàng, cũng hết mực yêu chiều, lúc nàng cũng tiện quá lạnh lùng xa cách. Thế là, Vân Chước hợp cảnh hợp tình mà gật gật đầu: "Con cũng sẽ để mắt tới Đại ca thật kỹ, để quên đốc thúc bọn họ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/12-sau-khi-hoi-kinh-dai-tieu-thu-than-toan-vang-danh-khap-thien-ha/chuong-14.html.]
"..." Nỗi bi thương của Tiêu Văn Dũ bỗng chốc khựng , liếc nàng một cái.
Đang định mở lời thì mí mắt lão thái thái bắt đầu run run, trông vẻ là sắp ngủ .
"Tính còn đầy nửa canh giờ, tinh thần của tổ mẫu ngày càng sa sút thế ?" Tiêu Văn Dũ vô cùng sốt ruột, với bà v.ú: "Mau gọi phủ y tới đây!"
"Gọi đại phụ cũng vô dụng." Vân Chước cũng lập tức lên tiếng.
Tiêu Văn Dũ nàng đầy khó hiểu.
"Tổ mẫu tuổi tác cao, vốn dĩ thể cứng cáp, nếu ngày thường còn tiếp xúc với những thứ sạch sẽ thì sẽ tà khí xâm nhập. Đã là t.h.u.ố.c thang vô hiệu, Đại ca nên tìm cách khác mà chữa trị ." Vân Chước , ánh mắt đảo quanh phòng một lượt.
Viện của tổ mẫu u tĩnh, đồ đạc trong phòng cũng đơn giản, ngoài hòm t.h.u.ố.c thì chỉ một mùi đàn hương thanh đạm thoang thoảng. Trong phòng còn đặt một chiếc án thư, bàn thờ phụng thần Phật.
Tiêu Văn Dũ giờ tin mấy chuyện . lời là do ruột , nỡ tổn thương tấm lòng của nàng, bèn : "Đơn t.h.u.ố.c của phủ y cũng đưa cho của Thái y viện xem qua, vấn đề gì cả. Cũng nhờ đơn t.h.u.ố.c mà treo giữ mạng sống của tổ mẫu..."
"Thuốc đại phu kê chắc hẳn cũng là loại chính dương khu tà, thể dùng, nhưng đủ."