5. BOSS PHẢN DIỆN ÔM EO DỖ DÀNH: BÉ CƯNG, NGOAN NÀO!! - Chương 105: "Người bố này tôi không cần nữa"

Cập nhật lúc: 2026-01-14 13:56:29
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàng Cảnh Yên ngẩn , dịu dàng đáp : "Trẻ con thì nên dáng vẻ của trẻ con, lúc nào cũng thích con mà."

Nhìn đôi lông mắt chút lo lắng của cô bé trong lòng, Hàng Cảnh Yên thừa phận của bé là ai.

Gương mặt giống cô như đúc, nhưng giữa đôi lông mày mang vài phần khí chất của đàn ông ở nhà .

Nếu cô đoán lầm, đây chính là con gái của Cố Dập Hàn và nguyên chủ.

Dứt lời, "cục bột nhỏ" trong lòng lập tức vui mừng khôn xiết, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, bé ôm lấy cổ cô và hôn chùn chụt lên mặt.

Bé rúc sâu lòng cô, trông cực kỳ ngoan ngoãn và ỷ .

Hàng Cảnh Yên cúi đầu bé, ngửi thấy mùi sữa thơm dịu cô bé, khóe môi bất giác cong lên.

Mặc dù tại nguyên chủ và Cố Dập Hàn một đứa con gái, nhưng nếu là đứa trẻ thì cảm giác " đau đẻ" hình như cũng tệ lắm.

"Mẹ ơi, cổ thế ? Có đau ạ?"

Đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn sờ lên chiếc cổ mảnh khảnh của cô, vẻ mặt bé vô cùng nghiêm túc.

Hàng Cảnh Yên đáp: "Mẹ cẩn thận va đập chút thôi, , cần lo lắng."

"Để con thổi thổi cho nhé!"

Bé nhớ mỗi khi thương, ba thường như .

"Được."

Vài phút , điện thoại vang lên, là tin nhắn của Hàng Lỗi.

Hàng Cảnh Yên mím môi, với đứa trẻ trong lòng: "Mẹ việc xử lý một chút, con chờ ở đây ?"

"Được ạ, mau !" Bé lồm cồm bò xuống khỏi cô, chạy đến ngay ngắn ghế sofa bên cạnh: "Con sẽ ở đây chờ , chạy loạn ạ."

Trái tim Hàng Cảnh Yên một nữa tan chảy.

Sao đời đứa trẻ ngoan thế !

Cô cầm máy tính bảng đặt mặt bé, tìm một bộ phim hoạt hình ôn nhu dặn: "Con xem cái , đợi sẽ dẫn con chơi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-105-nguoi-bo-nay-toi-khong-can-nua.html.]

"Vâng ạ!"

*

"Yên Yên, hôm nay con cái gì ? Đối xử với mấy vị đổng sự lâu năm như thế, con xem các nhân viên khác nghĩ gì về con?"

Hàng Lỗi với giọng điệu thâm sâu.

Đứa con gái đúng là đúc cùng một khuôn với Vân Linh, tính cách sợ trời sợ đất.

Hàng Cảnh Yên vẻ mặt thản nhiên: "Làm chuyện thì trả giá, bố thích 'Thánh mẫu' thì cứ việc, đừng kéo con ."

Hàng Lỗi: "Con cái gì? Bố cũng là vì cho con."

Hàng Cảnh Yên: "Bố, trong vài ngày tới sẽ đổi họ, và tên công ty cũng sẽ đặt ."

dính dáng gì đến mấy liên quan về những chuyện nữa.

Sắc mặt Hàng Lỗi cứng đờ, trầm giọng hỏi: "Yên Yên, con ý gì?"

Ông cứ tưởng cô chỉ đùa, nghĩ cô sẽ cho ông.

"Đương nhiên là thật." Hàng Cảnh Yên thẳng ông: "Hàng tháng con vẫn sẽ gửi tiền phụng dưỡng cho bố đúng hạn. Cái công ty cũng tâm huyết của bố, nếu bố cần, chúng thể chia đôi nó."

"Yên Yên." Hàng Lỗi cô với vẻ thất vọng tột độ: "Bố luôn nghĩ con là một đứa bé ngoan, hiểu chuyện, thể thấu hiểu nỗi khổ tâm của bố."

"Chi Chi dù cũng con gái ruột của bố, con bé đồng ý đổi họ là vì nó công nhận bố . Nếu bây giờ thật sự bắt nó đổi họ cũ, đó là tổn thương lớn bao đối với Chi Chi, dì Trịnh Vân của con cũng sẽ đau lòng."

"A!" Hàng Cảnh Yên thở dài, lắc đầu: "Mẹ con họ sẽ thất vọng, sẽ đau lòng, còn thì đau lòng ?"

Hàng Lỗi: "..."

"Bố trúng kế của con Trịnh Vân quan tâm. cần thiết dùng cái đó để bắt chẹt . thể thẳng cho bố , hề thích con họ."

Hàng Lỗi: "Yên Yên, con thể hiểu chuyện một chút , tùy hứng như thế! Tại thể học tập Chi Chi chứ?"

"Bố , lúc bố yêu thì cái gì cũng , đến khi bố yêu đàn bà khác thì con khác cái gì cũng ."

"Bố tự ngẫm , mất mới bao lâu mà bố cưới khác? Ba năm qua, bố quan tâm mấy phần? Chẳng cả tâm huyết của bố đều dồn hết cho con nhà ?"

 

Loading...