5. BOSS PHẢN DIỆN ÔM EO DỖ DÀNH: BÉ CƯNG, NGOAN NÀO!! - Chương 110

Cập nhật lúc: 2026-01-15 13:06:08
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Em nhớ chứ."

"Vậy em hỏi ? Về chuyện con gái của chúng ."

Anh luôn chờ đợi cô hỏi nhiều hơn khi tỉnh , nhưng cô im lặng. Cứ như thể cô thực sự quan tâm .

Hàng Cảnh Yên: "..."

Thực , cũng chẳng gì để hỏi, và nguyên chủ sinh một đứa con gái ?

Chuyện đối với cô mà cũng vấn đề gì to tát.

Huống chi, cô cực kỳ thích đứa trẻ đó.

, hỏi han chút nào xem chừng .

Cô mím môi: "Bé bây giờ ba tuổi ạ?"

"Gần bốn tuổi," đáp.

Hàng Cảnh Yên ngẩn .

: Hay là em hỏi chuyện con gái nữa, thể kể cho em chuyện của và nguyên chủ ?

Sự tò mò của cô sắp lên đến đỉnh điểm .

rốt cuộc cô vẫn sợ hỏi quá nhiều sẽ lộ tẩy, nên chỉ vòng tay qua cổ , nũng nịu : "Con bé đáng yêu, còn ngoan nữa, chồng , mấy năm nay vất vả ."

Đây là lời thật lòng.

Cô vốn tưởng Cố Dập Hàn thích nguyên chủ nên ba năm mới chạm , kết quả con gái đều lớn thế .

Mà cô tiếp nhận ký ức nguyên chủ thông tin gì về đứa trẻ .

"Anh thấy vất vả."

Cố Dập Hàn hiếm khi cô chăm chú đến thế, vén lọn tóc rủ xuống bên tai cô.

"Vì đó là con của chúng , con gái của và cũng là con gái của em."

Đó là chỗ dựa duy nhất của trong suốt ba năm qua.

Hàng Cảnh Yên hiểu hết những cảm xúc đang cuộn trào sâu trong mắt .

"Em mà, chúng kết hôn bốn năm , hơn nữa bé con trông giống hai đứa , qua là con nhà ."

Cố Dập Hàn lời đến môi thế nào cho .

Anh ẩn ý : "Cục cưng, và em, chỉ và em thôi."

Hàng Cảnh Yên: "???"

*

Mấy ngày .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-110.html.]

Chương trình 《 Hướng Tới Cuộc Sống》 kỳ thứ ba khai mạc sớm hơn dự kiến một ngày.

Hàng Cảnh Yên cứ tưởng chuyện gì to tát, hóa dẫn chương trình đề nghị dẫn bọn họ leo núi.

Bốn đàn ông vây quanh Hàng Cảnh Chi, cung phụng cô như một nàng công chúa.

nở nụ dịu dàng đúng chuẩn mực, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Hàng Cảnh Yên.

Cố Dập Hàn thì ?

Ra ngoài việc, cô mới là tình trong mộng của các trai.

Diệp Trăn Trăn hầm hực ở giữa.

Hàng Cảnh Yên và Nhược Lan phía cùng, hai chuyện bâng quơ.

Đi nửa chặng đường, Nhược Lan mở một chai nước đưa cho cô, Hàng Cảnh Yên xua tay bảo khát.

Nhược Lan ngửa đầu uống vài ngụm, Hàng Cảnh Yên đột nhiên liếc thấy cổ cô mấy vết hồng nhạt.

Cái đó Hàng Cảnh Yên quá rành .

Hơn nữa Nhược Lan còn cố ý dùng phấn che .

Nhìn những đàn ông đang vây quanh Hàng Cảnh Chi ở phía , đôi mắt Hàng Cảnh Yên khẽ nheo .

Cô xích gần, nhỏ giọng hỏi: "Hai hòa ?"

Nhược Lan khựng , ngước mắt đàn ông đang hớn hở phía , khổ lắc đầu: "Không ."

Hàng Cảnh Yên hỏi tiếp nữa, dắt tay cô lên.

Đi một lúc, Hàng Cảnh Chi thở hồng hộc bảo nổi nữa, cần nghỉ ngơi.

tỏ vẻ sợ phiền nên bảo cứ .

[ là chị gái nhỏ hiền lành mà! ]

[ Cái mà cũng dùng từ hiền lành hả? ]

[ Cô nổi thì những khác đương nhiên chứ, lẽ đợi cô đến lúc trời tối đen ? ]

với tư cách là nữ chính hào quang, các "hộ vệ" của cô thể bỏ rơi cô .

Từng một bắt đầu bày tỏ lòng thành.

Hàn Tu Lâm: "Chi Chi, đây với em! Em là con gái, một an ."

Tô Quân Diệu: " cũng ở ! Trên tay em còn vết thương, cần chăm sóc."

Mục Thước lên tiếng, chỉ lẳng lặng liếc phía : " cũng ở ."

Trình Tri Nam sự hiểu chuyện của Hàng Cảnh Chi cho cảm động thôi: " Chị Chi Chi, chị lúc nào cũng hiền lành, luôn lo nghĩ cho . Chị là con gái, chi bằng tất cả chúng đều ở nghỉ ngơi cùng chị một lát tiếp! Dù cũng vội."

 

Loading...