“Sao tới đây.”
Hàng Cảnh Yên hàng ghế , ngạc nhiên đàn ông bên cạnh.
Cố Dập Hàn xoa xoa đầu cô: “Đến xem em.”
Sợ cô buổi tối một ngủ ngon.
Tim Hàng Cảnh Yên khẽ siết , nghiêng đầu : “Mới tách bao lâu ?”
“Bé cưng.” Ánh mắt đàn ông cô sâu thêm vài phần.
“Hử?”
“Nếu thể, hận thể lúc nào cũng trói em bên .”
Không cho bất kỳ ai khác dòm ngó cô. Chỉ cần nghĩ đến việc trong chương trình còn mấy thằng đàn ông nữa, bực bội chịu nổi.
Hàng Cảnh Yên nhịn cả tê dại.
Xem tên vẫn từ bỏ ý định giam cầm cô.
Cô xoay xoay đôi mắt linh động, nhấc chân lên: “Hôm nay em leo núi, chân mỏi quá, xoa giúp em .”
Cố Dập Hàn khẽ nhíu mày, đó nâng chân cô đặt lên đùi , nhẹ nhàng xoa bóp.
Được xoa chân, cô thoải mái tựa lưng ghế, buồn ngủ mà ngáp một cái.
Nhìn , gương mặt vốn lạnh lùng lúc trở nên đặc biệt dịu dàng, cô nũng : “Chân , xoa giúp em vai nữa . Vai cũng mỏi.”
Cố Dập Hàn dừng vài giây, bật một tiếng, trực tiếp vươn tay đặt nách Hàng Cảnh Yên, bế cô lên đùi .
Anh khẽ bóp cằm cô, ánh mắt sóng sánh mang theo vài phần sâu thẳm: “Xoa xong lợi ích gì?”
Cơn buồn ngủ của Hàng Cảnh Yên vơi vài phần, ánh sáng quen thuộc nơi đáy mắt .
Không khỏi nuốt nước bọt.
Lý lẽ đàng hoàng : “Chăm sóc em chẳng là chuyện nên ?”
Xoa vai thôi mà cũng đòi chỗ , đúng là ch.ó thật.
Thấy động tĩnh, cô hừ một tiếng, định dậy rời khỏi đùi , lẩm bẩm: “Không xoa thì thôi, lát nữa em tìm một chịu xoa cho em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-113-em-vinh-vien-la-cua-anh.html.]
Ánh mắt Cố Dập Hàn lập tức đổi sắc. Anh vòng tay qua eo cô, kéo cô trở lòng .
Anh giữ gáy cô, môi trực tiếp đè xuống, mạnh mẽ và bá đạo, mút hôn, cướp bộ khí của cô.
Bàn tay mang lớp chai mỏng vén cổ áo cô lên, chạm da, Hàng Cảnh Yên khẽ rên một tiếng.
Không lâu , cô cảm nhận chiếc móc phía mở bao phủ.
Tựa như một dòng điện lan khắp bộ cơ thể. Rất lâu đó, Cố Dập Hàn mới buông cô .
Hàng Cảnh Yên thở dốc từng ngụm, khóe mắt đỏ hồng.
Sắc mặt đàn ông trầm xuống, môi mỏng mím c.h.ặ.t, trong mắt mang theo vài phần nguy hiểm: “Bé cưng, câu .”
“Câu nào?” Hàng Cảnh Yên mềm giọng đáp.
“Nếu chịu thì em sẽ tìm một chịu.”
Cố Dập Hàn lặp lời cô, đồng thời cúi đầu c.ắ.n mạnh cô một cái.
Hàng Cảnh Yên run lên, vội vàng : “Em chỉ đùa thôi.”
Người đàn ông buông cô , giọng khàn thấp: “Bé cưng, em vĩnh viễn là của , ?”
“Ai dám tranh em với , sẽ g.i.ế.c kẻ đó.”
Hàng Cảnh Yên chớp chớp mắt: đại lão , khi nào là vì trong mắt tình nhân hóa Tây Thi ?
Ngoài , đến giờ còn ai thích em nữa !
“Trong mắt em chỉ , ngoài em cần ai.” Cô vòng tay qua cổ , ánh mắt mang theo chút trêu ghẹo.
Cố Dập Hàn khẽ cong môi, hít sâu một , ép những ý nghĩ mập mờ trong đầu xuống.
Đưa tay bắt đầu giúp cô xoa bóp vai.
Thật Hàng Cảnh Yên thể cảm nhận những suy nghĩ nguyên thủy nhất của , nhưng ngờ thể bình thản ôm cô, giúp cô xoa vai như chuyện gì xảy .
Đây chính là sức kiềm chế của đại lão ?
chẳng bao lâu , cô thu hồi câu đó.