5. BOSS PHẢN DIỆN ÔM EO DỖ DÀNH: BÉ CƯNG, NGOAN NÀO!! - Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-01-17 06:08:04
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Gia đình của Chúc Thanh Như thể giúp ích cho sự nghiệp của . Cố thị giao tay , hy vọng thể nó rạng danh hơn nữa. Hủy bỏ hợp tác với Chúc gia là một lựa chọn khôn ngoan."

Ông cụ chấp nhận việc một đứa cháu trai ngỗ ngược thế , ai bảo những đứa cháu khác đều là lũ chẳng gì.

Thế nhưng, nó điểm yếu, chính là đàn bà và đứa con gái đáng tiền .

Cố Dập Hàn dừng bước, sắc mặt càng thêm âm u.

Giọng điệu lạnh nhạt: "Việc ông cần dựa dẫm phụ nữ mới thành tựu như ngày hôm nay là chuyện của ông, Cố Dập Hàn đây cần."

" vợ , cần ông sắp đặt cuộc đời . Còn về công ty..." Khóe môi nhếch lên một nụ dịu dàng: "Con gái thì lấy, thì bán quách công ty , đem tiền ném cho nó chơi bời tùy thích."

Chỉ là một công ty thôi, sự hạnh phúc và vui vẻ của con gái mới là quan trọng nhất.

Ông tức đến mức trực tiếp ngất xỉu tại chỗ.

*

Sau khi lên xe, Cố Dập Hàn đón lấy đứa bé từ tay trợ lý.

Trong lúc xe chạy, Cố Nhất Lạc mơ màng tỉnh dậy: "Ba ơi, ba đến đón con ạ!"

Ánh mắt vô cùng dịu dàng, thiết cọ cọ mặt cô bé: "Ừ, ở bên ai bắt nạt ?"

"Dạ , họ cho con nhiều đồ ăn, nhưng con đều nhớ lời ba dặn, ăn đồ của lạ."

Cố Nhất Lạc , ông cố là .

"Lạc Lạc ngoan lắm, ngủ con!"

Anh kéo vạt áo vest quấn c.h.ặ.t lấy cô bé hơn, khẽ vỗ về lên lưng con.

*

Sáng sớm tinh mơ ngày hôm .

Hàng Cảnh Yên cả đêm ngủ, thỉnh thoảng điện thoại, nhưng lạ hề nhắn tin .

Cô quyết định dậy chạy bộ.

Không khí sáng sớm ở ngôi làng nhỏ trong lành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-126.html.]

Chỉ là... gặp đường thì thật là đen đủi.

"Hàng Cảnh Yên, cô cũng dậy sớm?"

Hàn Tu Lâm đang chạy bộ để chuẩn cho bộ phim sắp khai máy, thấy Hàng Cảnh Yên thì chút ngạc nhiên.

Hàng Cảnh Yên chẳng buồn đoái hoài đến , cứ thế tự chạy tiếp.

Mắt thỉnh thoảng quan sát xung quanh.

Cứ ngỡ sẽ nhanh ch.óng rời , nào ngờ đầu chạy theo cô.

"Này! thấy hả?"

"Mà , tình cảm của cô với Cố tổng ? Đến chương trình cũng chẳng thấy tới thăm, lẽ đá chứ!"

Hàng Cảnh Yên: "..."

Hàn Tu Lâm sắc mặt cô, cứ ngỡ đoán đúng, liền tự đắc : " bảo mà, hồi đó cô theo đuổi , tính thái độ của vẫn còn chán. Tuy là mắt cô, nhưng ít nhất cũng từ chối phũ phàng đến thế."

Hàng Cảnh Yên dừng bước, mất kiên nhẫn : "Cái mồm thối của là cùng tổ tiên với loài ch.ó đấy ? Trời sáng sủa ngừng nghỉ."

Hứng thú chạy bộ tan biến trong tích tắc, cô về phía căn nhà nhỏ.

Hàn Tu Lâm chút cạn lời: "Sao mỗi gặp cô đều thể chuyện t.ử tế , chẳng lẽ đúng như Chi Chi , cô vẫn quên ?"

Nếu thật sự còn thích nữa, thì hai thể bình tĩnh mà chuyện với mới đúng chứ.

Trạng thái của cô!

Thật bình thường.

Hàng Cảnh Yên hừ lạnh hai tiếng, dùng giọng điệu bất cần đời : " quên ."

Mắt Hàn Tu Lâm sáng lên.

"Mỗi ngang qua nhà tang lễ, cứ ngỡ trong đó là , còn sợ tiền tiêu nên lúc nào cũng đốt cho một ít."

Hàn Tu Lâm: "..."

"Yên Yên, Tu Lâm, hai cùng thế ?"

Trước cửa căn nhà nhỏ, Hàng Cảnh Chi đang mặc bộ đồ ngủ thoải mái đó, Hàn Tu Lâm với vẻ mặt đầy tủi .

Loading...