Trần Mạn ngã gục mặt đất, quần áo rách nát tả tơi, khắp thể đầy rẫy vết thương, thậm chí thể thấy cả xương ở vùng đầu gối và mu bàn tay.
Máu thịt ở bắp chân dính c.h.ặ.t lớp vải, bên trong thậm chí những con giòi đang ngọ nguậy. Nếu cô còn khẽ cử động và phát những tiếng rên rỉ đau đớn thấp nghẹn, lẽ tưởng cô c.h.ế.t .
Hàng Cảnh Yên mùi m.á.u tanh nồng xộc mũi cùng hình ảnh kinh tởm của đám giòi cho buồn nôn từng cơn.
"Hay là chúng ngoài ." Cố Dập Hàn nhận sự khó chịu của cô, khẽ vỗ nhẹ lưng cô, thấp giọng dỗ dành.
Cô lắc đầu: "Không cần , em . Anh thể ngoài một chút ?"
Chân mày Cố Dập Hàn lập tức nhíu c.h.ặ.t .
"Đi mà... em hỏi cô vài chuyện, sẽ ngoài ngay thôi." Cô vươn một ngón tay khẽ chọc chọc l.ồ.ng n.g.ự.c hai cái.
Cố Dập Hàn sợ cô vui, cũng cô ở nơi quá lâu, đành gật đầu.
Anh dậy xoa đầu cô: "Anh đợi em ở bên ngoài, em nhanh nhé."
"Được, nhưng lén đấy."
Bị đ.â.m trúng tim đen, mím c.h.ặ.t môi , bất lực đáp: "Biết ."
Sau khi ngoài, cô đợi thêm vài phút.
Cô chậm rãi tiến về phía Trần Mạn, càng gần cảm giác buồn nôn càng mạnh mẽ hơn. Cô dùng chân đá nhẹ cô .
Trần Mạn rên rỉ đau đớn vài tiếng, từ từ mở mắt . Cả cô giờ chỉ còn da bọc xương, khuôn mặt chút huyết sắc, đôi mắt lồi hẳn .
Thấy Hàng Cảnh Yên, cô co rụt đồng t.ử, cố chống hình dậy.
Cô nghiến răng nhổ một bãi nước bọt: "Hai thứ xúi quẩy các , tưởng sẽ sợ các ?"
Hàng Cảnh Yên cân nhắc trong lòng một lát, dùng giọng điệu khẳng định : "Tại suốt ba năm qua cô gì , mà dạo gần đây đột ngột xuất hiện dồn chỗ c.h.ế.t?"
Ba năm qua, nguyên chủ chạy đôn chạy đáo theo Hàn Tu Lâm mà chẳng hề hấn gì, mà đến lượt cô xuyên qua, nguy hiểm ập tới ngay.
Trần Mạn nở nụ khàn đặc, dùng ánh mắt độc địa chằm chằm cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-133-anh-chua-tung-nghi-nhu-vay-cung-khong-dam-nghi.html.]
Nếu bây giờ bản chẳng thể gì , cô nhất định siết cổ c.h.ế.t con mụ .
"Ba năm đó? G.i.ế.c cô thì ích gì? Tim cô lúc đó đều đặt lên gã đàn ông khác, Cố Dập Hàn phát điên đến mức , còn cần đến lượt tay ?"
Hàng Cảnh Yên cau mày thật c.h.ặ.t.
Lại thấy cô đột nhiên ha hả, giống như nghĩ đến một trò đùa nào đó.
"Cô , lúc đó chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi là thể gả Cố gia . còn cô... cô xem tại mạng cô lớn đến thế, tại c.h.ế.t cho ."
Rõ ràng chỉ cần Hàng Cảnh Yên c.h.ế.t, thì Cố Dập Hàn cũng chẳng thiết sống nữa, và cô sẽ đường hoàng gả nhà họ Cố.
"Cô cái thằng điên Cố Dập Hàn đó nực thế nào . Sau khi cô hôn mê mấy tháng tỉnh , quên sạch yêu khác, quỳ xuống để cầu xin cô yêu nữa đấy."
Trần Mạn nhớ rõ, lúc Cố Dập Hàn “cô” yêu khác, cả như hóa dại, phát điên tự ngược đãi bản trong văn phòng.
Về đến nhà, thậm chí còn quỳ mặt “cô”, cầu xin cô yêu , đừng thích khác.
Thế nhưng chỉ qua hai ngày , thái độ của Cố Dập Hàn đổi ch.óng mặt, dọn khỏi biệt thự, còn dịu dàng với “cô” nữa mà luôn dành cho “cô” những lời lẽ lạnh nhạt.
Ngay cả “cô” cố gắng lấy lòng thế nào, cũng chỉ lộ vẻ chán ghét và thù hận.
Hàng Cảnh Yên càng càng thấy n.g.ự.c nặng trĩu, cô hít một thật sâu.
"Vậy tại bây giờ cô tới g.i.ế.c ? Vì khôi phục trí nhớ?"
"Cô còn giả vờ giả vịt với cái gì? Người thể khiến Cố Dập Hàn đối xử bằng thái độ , chẳng chỉ cô ?"
Cô tốn bao tâm tư để tình yêu của đàn ông đó, vì đó mà bao chuyện xa, nhưng cuối cùng tình cảm , Cố gia , còn trắng tay.
Cô hạnh phúc, thì tất cả ở Cố gia cũng đừng hòng hạnh phúc.
mà...
Cô Hàng Cảnh Yên, mỉa mai : "Thực thứ thích chính là trạng thái bây giờ của cô thôi. Lúc cô mất trí nhớ, thèm ngó ngàng đến cô chắc? Thậm chí còn hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t cô. Đàn ông nhà họ Cố mà! Đều là lũ bạc tình."
"Tốt nhất là cô hãy đảm bảo đừng bao giờ mất trí nhớ nữa, nếu , lúc đó cũng sẽ vứt bỏ cô như thôi."