Anh quan tâm liệu cô thực sự hai nhân cách, cô đến từ một thế giới khác, hoặc linh hồn cô hoán đổi .
Anh chỉ rằng, dù cô đổi thế nào, cũng chỉ một cô.
Thế nhưng liệu cô của hiện tại một ngày nào đó đột nhiên biến mất khỏi thế giới của .
Anh thể chịu đựng việc mất cô thêm một nào nữa.
Cứ như , lặng lẽ ngắm cô thật lâu, đặt một nụ hôn lên trán cô, giọng khàn đặc: "Nhóc l.ừ.a đ.ả.o, em ngoan ngoãn ở bên cạnh , trốn nữa đấy."
*
Sau khi Hàng Cảnh Yên cùng Cố Dập Hàn trở về, cô lập tức lên xe đến bệnh viện.
Phía đoàn phim gọi điện rằng, tối qua nữ diễn viên phụ ngã trong phòng, vết thương khá nặng, e là thể tiếp tục chụp nữa.
Khi cô đến bệnh viện, liền thấy cô diễn viên mới đang nức nở.
"Đạo diễn, thực sự thể kiên trì mà, xin đừng bỏ rơi , thích vai diễn ."
Đạo diễn cũng hết cách: " cô cũng cái chân của chứ, ngã đến mức thì diễn nữa."
Hàng Cảnh Yên thấy lớp thạch cao chân cô gái, nhíu mày hỏi: "Cô dẫm cái gì mà ngã nghiêm trọng đến thế?"
Nữ diễn viên chỉ và lắc đầu, cũng .
Đạo diễn bất lực sang Hàng Cảnh Yên: "Vậy giờ chúng đây?"
"Tìm khác thế thôi! Dù cũng mới khởi lâu, vẫn còn kịp."
"Nói thì dễ lắm! Vai diễn quan trọng như , lúc đầu nếu cô cứ nhất định đòi thế Hàn..." Đạo diễn đang sốt ruột nửa chừng, chạm ánh mắt mất kiên nhẫn của cô liền vội vàng ngậm miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-136.html.]
"Cứ tìm , nếu thật sự thì tự diễn cũng là thể."
Cô xong liền dứt khoát bước ngoài, để mặc đạo diễn ngẩn ngơ tại chỗ.
Ông thấy cái gì cơ?
"Hàng Cảnh Yên, cô quan tâm đến phim của đến thế ? Hôm nay khai máy là cô đợi mà chạy ngay đến bệnh viện ."
Cô bước ngoài thì Hàn Tu Lâm trong bộ trang phục bác sĩ thong dong sải bước tới.
Hàng Cảnh Yên: "..."
"Hàng Cảnh Yên, còn là tự tin phim của cơ đấy, giỏi thì đừng đến đây dò la tin tức."
Cô thở dài một tiếng, chân thành với : "Dạo Pinduoduo đang đợt khuyến mãi đấy, lên đó mà đặt mua cái não khác hãy chuyện tiếp nhé!"
Hàn Tu Lâm: "..."
"Bệnh viện lớn như thế, qua kẻ tấp nập, xuất hiện ở đây mặc định là vì ? Sao giỏi tưởng tượng thế, mà con cháu đầy đàn, chắc em chiến hữu giúp sức ít !"
"Hàng Cảnh Yên, cô..."
Cô lấy từ trong ví mấy đồng tiền lẻ, ném túi áo , với ánh mắt đầy thương hại: "Đừng né tránh việc điều trị, tiền cho đấy, mau đăng ký khám để rút bớt nước trong não , đừng suốt ngày đó mà ảo tưởng nữa."
Nói xong, cô xoay thẳng.
Hàn Tu Lâm lấy mấy đồng tiền lẻ trong túi , tức đến mức mặt mày xanh mét.
Cách đó xa, một lặng lẽ quan sát tất cả, đôi mắt chằm chằm bóng lưng của Hàng Cảnh Yên.
Hàng Cảnh Yên đến một góc ngoặt, yên tại chỗ vài phút, khóe môi khẽ nhếch lên.
Cô lên xe và trực tiếp bảo tài xế lái về phía đồn cảnh sát.