Hàng Cảnh Yên đến phim trường, thẳng phòng nghỉ của Vân Dư An.
Vừa đến cửa thấy tiếng tranh cãi bên trong.
"Vân Dư An, em thiếu đòn mắng hả? Ninh Ninh mới bao nhiêu tuổi, đại học còn nghiệp, em lôi con bé đây đóng phim cái gì?"
Đây chẳng là tiếng của Vân Dư Gia ?
Vân Dư An đáp: "Nịnh Nịnh 19 tuổi , vốn dĩ em học chuyên ngành biểu diễn, giờ cơ hội thế trân trọng?"
Hàng Cảnh Yên đẩy cửa bước , đầu .
Vân Dư An kéo một cô bé bên cạnh đến mặt Hàng Cảnh Yên.
"Chào chị biên kịch, em là Đường Duyệt Nịnh."
Đường Duyệt Nịnh?
Hàng Cảnh Yên nhướng mày.
Đây chẳng là "nửa " của Vân Dư Gia trong cốt truyện "trâu già gặm cỏ non" ?
Cô gái khuôn mặt trái xoan chuẩn mỹ nhân, làn da trắng hồng, cạnh mắt một nốt ruồi lệ, mái tóc xoăn dài màu nâu nhạt, cực kỳ xinh .
Vân Dư An : "Sao hả? Nịnh Nịnh hợp đúng ?"
Hàng Cảnh Yên thấy Vân Dư Gia đang nháy mắt ám ý với nhưng cô lờ : "Ừm, phù hợp."
Vân Dư Gia: "..."
Anh sải bước tới, cúi với Đường Duyệt Nịnh: "Nịnh Nịnh, vai của em trong kịch bản giống của An An , em sẽ đến một ngôi làng hẻo lánh để phim, mệt lắm đấy.”
“Đừng đóng bộ nữa, đợi nghiệp xong, bày hết kịch bản của công ty cho em chọn, ?"
Đường Duyệt Nịnh xoay tới cạnh Vân Dư An: "An An sẽ chăm sóc em, cần . Anh mà xem mắt của !"
Hàng Cảnh Yên kéo cái ghế một bên xem kịch .
Vân Dư Gia cau mày: "Anh xem mắt với việc em đóng phim liên quan gì đến ? Anh vì đến tuổi liên hôn . Em mới 19, đến cái nơi hẻo lánh đó chắc chắn chịu nổi ? Sức khỏe thế nào tự hiểu rõ ?"
Từ năm 9 tuổi cha cô gửi cô ở Vân gia, gần như là một tay nuôi lớn. Vì sinh non nên từ nhỏ cô ốm đau liên miên.
Anh luôn chăm sóc cẩn thận, kết quả dạo gần đây vì gặp đối tượng xem mắt mà cô cứ dăm bữa nửa tháng kiếm chuyện với .
Cái đứa trẻ thời kỳ nổi loạn thật là...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-154.html.]
Đường Duyệt Nịnh chằm chằm: " đúng đúng, đến tuổi xem mắt thì mà ở bên mấy cô gái đó ! Em 19 , trưởng thành , thể theo đuổi ước mơ, cần quản."
Vân Dư Gia tức hộc m.á.u
Hít sâu một : "Được, em cứ đóng ! Anh quản em nữa."
Nói xong liền mở cửa bước ngoài.
Hàng Cảnh Yên nghĩ thầm: Bảo rơi cảnh "Theo tình tình chạy, chạy tình tình theo" .
Cái EQ đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.
Vấn đề rõ ràng thế mà .
Đường Duyệt Nịnh mím môi, sang Hàng Cảnh Yên: "Chị ơi, giờ em thể thử vai ?"
Hàng Cảnh Yên ngẩn gật đầu.
*
Hàng Cảnh Yên bước khỏi phòng nghỉ, quanh một lượt.
Cô lấy điện thoại xem, thấy lạ vì mấy ngày nay nguyên chủ hề gửi cho cô bất kỳ tin nhắn nào nữa?
Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, thể nào đổi sang cơ thể khác mà cô học cách ẩn ngay lập tức .
Thấy còn sớm, cô dạo loanh quanh.
Đi ngang qua một căn phòng, bên trong một nghệ sĩ đang tập nhảy cùng diễn viên quần chúng.
Cô ở cửa xem vài cái, nhân viên công tác bảo diễn viên quần chúng đeo khẩu trang để tránh che lấp hào quang của nhân vật chính.
Theo nhịp di chuyển của diễn viên quần chúng, ánh mắt Hàng Cảnh Yên chợt đanh .
Cô tìm kiếm nhiều ngày cái trong góc chằm chằm cô lúc , giờ đây đó đang lù lù xuất hiện mặt.
Cô cố nén ý định xông , đợi đến khi kết thúc, lúc đó bước , cô liền tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô .
Hai đến một góc .
Hàng Cảnh Yên buông tay, chỉ thấy đó cô với vẻ mặt đầy sùng bái: "Biên kịch Hàng, chị tìm em việc gì ? Dạo em xem chương trình thực tế của chị, thích chị lắm luôn."