Không ?
Cô lập tức nghĩ đến việc thể đối phương để điện thoại ở nhà.
Cô liền nhắn cho Tô Liên: [Đi tìm vị trí IP đó ở , kiểm tra camera giám sát xem .]
Sau đó cô mở album ảnh, gửi tấm hình chụp qua.
Cố Dập Hàn động tác của cô nhưng gì.
Cô nhắn tin xong, dùng ngón chân khều khều bụng , đôi lông mày cong cong ý : "Chồng , kể ! Coi như là cùng ôn câu chuyện tình yêu năm xưa của chúng ."
Người đàn ông đôi mắt tràn đầy tò mò của cô, dịu dàng : "Em dũng cảm."
Dũng cảm?
Hàng Cảnh Yên mở to mắt. Câu thì khác gì câu "Em là một " khi từ chối lời tỏ tình cơ chứ?
Hỏi về chuyện tình yêu, khen em dũng cảm? Thế còn thì !
Cô nghiêng đầu, do dự hỏi: "Anh chắc chắn là 'dũng cảm' chứ?"
"Ừ, vì em dũng cảm nên mới dám bước bước chân đó."
Các chi trong Cố gia vì tranh giành quyền thừa kế mà đấu đá lẫn , từ "cốt nhục chí " trong cái hang quỷ mang tên Cố gia đó chỉ là một trò đùa.
Từ khi sinh , cha luôn để lớn lên ở nước ngoài, mỗi dịp năm mới mới thăm một .
Từ nhỏ học đủ loại thuật phòng , chính của truy sát là chuyện thường như cơm bữa. Anh bản nguy hiểm, nên khi trưởng thành, từng nghĩ đến chuyện sẽ bạn gái.
Thế nhưng, năm 19 tuổi, Hàng Cảnh Yên 18 tuổi xông cuộc đời , phá vỡ nguyên tắc của .
Lần đầu tiên hai gặp là ở cửa siêu thị. Khi cô đường hoàng bước tới xin phương thức liên lạc, vẫn cảm thấy phiền phức như khi, chẳng buồn để tâm đến cô mà bỏ thẳng.
ngờ cô tuyên bố rằng đầy một tháng sẽ khiến chủ động tìm cô xin thông tin liên lạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-157-hoi-uc-nam-thieu-thoi-cua-co-dap-han-va-hang-canh-yen-1.html.]
Lúc đó phản ứng đầu tiên của là khinh thường, cho rằng cô quá đề cao bản .
Trong lòng thậm chí còn thoáng qua ý nghĩ cá cược với cô, rằng nếu thật sự ngày đó, tên Cố Dập Hàn sẽ ngược và cháu cho cô luôn.
Những ngày đó, luôn thấy bóng dáng cô trong giờ nghỉ giải lao.
Cô nhờ tặng nước cho , thư tình cho , tặng đủ loại quà cáp.
Anh mất kiên nhẫn đem trả hết những thứ đó cho cô, hỏi cô tặng mấy thứ để gì.
Thực tế, thể vứt thẳng chúng thùng rác, giống như cách từng với những cô gái khác. kỳ lạ là .
Cô trả lời: "Những gì nam sinh khác , trai em thầm thương cũng ."
Anh á khẩu trả lời .
Một ngày nọ, cùng các bạn học khác ăn cơm ở nhà ăn, bỗng buột miệng một câu: Thấy nhớ món Trung ở quê nhà, đồ ăn bên ngoài chẳng chính tông chút nào.
Kết quả bằng cách nào mà lời đó truyền đến tai cô.
Cô chạy ngay đến mặt hỏi: "Có nhớ nhà ? Em nấu cho ăn nhé?"
Anh hỏi: "Em nấu ?"
Cô ngẩng cao đầu trả lời đầy lý lẽ: "Tất nhiên là , nhưng em thể học để nấu cho ăn."
Anh đáp: "Không cần, đồ em nấu hiếm lạ."
Hàng Cảnh Yên: "Anh cứ gọi mấy món ! Hai ngày nữa em bưng tới cho ăn."
Để cô khó mà lui, gọi mấy món hải sản cực kỳ khó chế biến.
Cô đồng ý ngay tắp lự: "Được, cứ ngoan ngoãn đợi đại gia đây mang cơm đến nuôi no nhé!"