5. BOSS PHẢN DIỆN ÔM EO DỖ DÀNH: BÉ CƯNG, NGOAN NÀO!! - Chương 169: “Bé yêu, anh cũng có điểm yếu”

Cập nhật lúc: 2026-01-21 13:59:26
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàng Cảnh Yên theo bóng lưng của Cố Dập Lâm, khẽ cau mày.

Cánh cửa phía đột ngột mở , cô giật đầu , là Ngu Tịnh.

Cô lập tức túm lấy cổ tay cô , thần sắc điềm nhiên : “Đổi sang một xác khác , còn thích ứng ?”

“Cái gì?” Ngu Tịnh ngơ ngác cô.

Hàng Cảnh Yên nhíu mày, vẻ mặt chút mất kiên nhẫn: “Giả vờ cái gì? Không thẳng vấn đề ?”

“Biên kịch Hàng, cô đang ? hiểu.”

Hàng Cảnh Yên cau mày, chằm chằm cô mấy giây, hít sâu một , buông tay .

Cô dịu giọng : “Không , chẳng cô đang diễn viên quần chúng ? thấy những khác đồ xong cả .”

Ngu Tịnh giật , khẽ cúi về phía cô, lập tức chạy vội ngoài.

Hàng Cảnh Yên theo bóng lưng cô , ánh mắt nghiêm nghị, khóe môi nhếch lên một nụ lạnh.

Dựa những gì cô và chứng kiến nhiều năm qua, đại khái cũng đoán chuyện là như thế nào .

Đột nhiên, ở chỗ rẽ phía , một bóng cao ráo sải bước nhanh về phía cô.

Là Cố Dập Hàn.

Sắc mặt lạnh lùng, lấy một nụ , môi mím c.h.ặ.t.

Vừa đến mặt, cô còn kịp gì thì mạnh mẽ kéo lòng, thở phần trầm nặng.

Cô khựng , dịu giọng hỏi: “Sao tới đây?”

Anh gì, chỉ nắm tay cô kéo thẳng ngoài.

Trên xe.

Hai mỗi một bên, ai lên tiếng, trong khí lan tỏa cảm giác ngột ngạt.

Hàng Cảnh Yên thích bầu khí , tâm trạng lập tức trở nên bực bội. Cô đầu liếc một cái, chỉ thấy nghiêng đầu ngoài cửa sổ, quanh bao phủ một luồng khí lạnh mơ hồ, hai ngón tay cái ngừng cọ xát .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-169-be-yeu-anh-cung-co-diem-yeu.html.]

“Sao cứ im lặng mãi ? Tâm trạng ?”

Hình như cô gì chọc giận !

Thật là khó hiểu, tự nhiên nổi cáu cái gì chứ.

Ngón tay khựng , nhắm mắt trong chốc lát, hít sâu một , như đang cố gắng kìm nén cơn tức giận của .

Từ đôi môi mỏng ép mấy chữ: “Hôm nay em gặp Cố Dập Lâm ?”

Hàng Cảnh Yên gật đầu: “ , hơn nữa còn nhận em, chủ động chuyện với em.”

Gân xanh tay nổi lên, đầu cô, thần sắc nghiêm túc: “Có em coi những lời với em như gió thoảng bên tai ?”

“Anh nhấn mạnh hết đến khác rằng Cố Dập Lâm nguy hiểm, bảo em gì cũng đừng hành động một .”

Người đó tính tình tàn bạo, năm đó bao nhiêu em, chỉ trốn thoát. Có thể yên phận ẩn náu suốt ba năm để tìm , giờ đột nhiên xuất hiện, e rằng đang nhắm mục tiêu cô.

Nếu cho theo dõi c.h.ặ.t chẽ phụ nữ tên Ngu Tịnh , thì còn mà cô gặp nữa.

Anh cũng , đường vội vã chạy tới đây, trong đầu nghĩ những gì.

Hàng Cảnh Yên sững một chút, lên tiếng giải thích: “Em sẽ gặp , em chỉ là…”

“Em chỉ là tìm phụ nữ tên Ngu Tịnh đó đúng ? Hôm qua với em qua điện thoại thế nào, chuyện cứ giao cho , bất kể em gì cũng hành động một , nhưng em ?”

“Hàng Cảnh Yên, em hề coi trọng sự an của bản ?”

“Nếu thật sự xảy chuyện, em bảo ? Em để đây?”

Bàn tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, các khớp xương vang lên lách cách, gân xanh trán nổi rõ, cảm xúc d.a.o động bên bờ sụp đổ.

Đây là đầu tiên Hàng Cảnh Yên thấy với giọng điệu gay gắt như . Cô sững sờ vài giây, mím môi, đầu , thêm lời nào.

Về đến nhà, cô im lặng bước thẳng phòng ngủ.

giường, bên ngoài vang lên tiếng đóng cửa, Cố Dập Hàn ngoài.

 

Loading...