5. BOSS PHẢN DIỆN ÔM EO DỖ DÀNH: BÉ CƯNG, NGOAN NÀO!! - Chương 212

Cập nhật lúc: 2026-01-26 19:59:45
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nghĩ gì thế?"

Trình Tri Nam xuống chiếc ghế bên cạnh cô, thấy cô thẫn thờ nên nhịn gọi một tiếng.

Hàng Cảnh Yên hồn liếc một cái, bắt chuyện.

Cô ghét tất cả những kẻ vây quanh cặp con .

"Tâm trạng cô ?"

"Không."

"Thế nãy giờ cứ thẫn thờ ."

Hàng Cảnh Yên mất kiên nhẫn đáp: "Liên quan gì đến ?"

Trình Tri Nam mím môi, lảng sang chuyện khác: "Cô rõ ràng giàu như thế, còn tham gia cái chương trình gì?"

"Ai mà chê nhiều tiền bao giờ."

Chủ yếu là các chương trình khác đều là mới phát, tính cách của cô sợ cắt ghép ác ý.

Đến lúc đó kéo đầu tư mà còn ảnh hưởng đến phim của thì khổ.

may mắn , tính cách vẫn thị trường, cần diễn quá nhiều.

Trình Tri Nam mỉm .

Hỏi tiếp: " nhiều thứ , thực sự bất ngờ đấy."

Lúc nãy thấy cô trồng cây nhanh nhẹn, than khổ chẳng kêu mệt, đối với một ngậm thìa vàng từ nhỏ như cô thì chắc là khó lắm.

Đây là đầu tiên chút nể phục cô.

"Nếu thì nghĩ xem giàu như thế? Chẳng lẽ cái gì cũng một chút ?"

Chủ yếu là nguyên chủ ở thế giới cũ thực sự quá thất đức.

Kẻ thù nhiều vô , xung quanh thấy cô đều nhổ bãi nước bọt.

Lại bằng cấp, xin việc chẳng ai nhận. Cô chỉ thể những việc chân tay nặng nhọc để kiếm tiền thuê nhà, thấy đoàn phim tuyển kịch bản mới.

Cô gửi thử thì trúng ngay, cuộc sống mới dần khá lên.

Kết quả... vì tiểu thuyết.

Mà "ngỏm".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-212.html.]

cũng may là xuyên về đây.

Trình Tri Nam định tiếp thì cô lập tức dấu tay bảo im miệng.

————-

Trồng cây giống suốt cả ngày, ai nấy đều mệt rã rời.

Hàng Cảnh Yên tắm rửa xong , cửa phòng đột ngột đẩy "rầm" một cái.

Hàng Cảnh Chi mắt đẫm lệ bước , Nhược Lan đang giường kịch bản.

Trực tiếp : "Chị Nhược Lan, chị thể ngoài một lát , em chuyện với Yên Yên."

Nhược Lan qua giữa hai , định cầm kịch bản xuống giường.

"Không cần ngoài, em và cô chẳng chuyện gì để cả." Hàng Cảnh Yên ngăn .

Hàng Cảnh Chi ngẩn , nước mắt lã chã rơi, cô nắm lấy tay cô: "Tu Lâm chịu giải thích với chị chuyện về Liễu Sơ Vũ, chị lên mạng tra , cô gái đó thực sự trông giống chị."

Ăn cơm xong cô đòi một lời giải thích, nhưng bảo cô đừng gây sự vô lý.

"Thế thì ? Liên quan gì đến ?" Cô mảy may lay động nước mắt của cô .

đến tan nát cõi lòng: "Em hiểu về cô gái đó bao nhiêu? Tại đột nhiên về? Chị thấy gia thế cô vẻ , vạn nhất cô đến cướp Tu Lâm của chị thì ?"

"Liên quan gì đến , biến ngoài."

Nhìn thấy là thấy phiền.

Hàng Cảnh Chi như vớ cọng rơm cứu mạng, nghẹn ngào : "Em giúp chị một tay ? Chị thực sự nữa, Chị thể sống thiếu Tu Lâm."

Cô nhướng mày: "Giúp thế nào?"

"Em giúp chị đuổi cô gái đó ? Gia thế em cũng như cô , em đắc tội cô chắc cô cũng dám gì em , em giúp chị ."

Hàng Cảnh Yên khẩy, ánh mắt đầy vẻ châm chọc, lạnh lùng thốt một chữ: "Cút!"

"Yên Yên, chúng là chị em, cùng chung một cha, em nể mặt chị thì cũng nể mặt cha chứ!"

xuống nước đến mức .

"Chát."

 

 

Loading...