"Chát." Anh giơ tay vỗ nhẹ m.ô.n.g cô một cái, bất lực : "Em nghĩ bây giờ thể nhịn ?"
"Em nghĩ thể."
Cố Dập Hàn nhắm mắt, hít sâu hai để đè nén cảm xúc.
"con mèo nhỏ" trong lòng cứ yên phận, đầu tựa vai cọ quậy.
Khiến giác quan của đều kích thích cực độ.
"Hàng Cảnh Yên, em ngoan ngoãn chút ."
"Sao tự nhiên gọi thẳng tên em thế? Lúc nãy còn gọi là bé cưng mà. Đàn ông các ai cũng đổi nhanh thế ? Có là trân trọng nữa đúng ?"
Cố Dập Hàn suýt thì bật vì tức, đỡ lấy cô, trầm giọng: "Em gì?"
Đáy mắt cô xẹt qua một tia đắc thắng. Ngón tay chỉ về phía giường.
"Anh đặt em lên giường ."
Anh lời đặt cô xuống.
Cô bảo: "Anh cũng xuống ."
"Gì cơ?"
Cô giục: "Nhanh lên."
Anh cam chịu xuống giường.
Thân hình mềm mại của cô lập tức nhào lên, nâng lấy mặt : "Chồng , ngoan thế ?"
"?"
Cô chủ động dâng lên nụ hôn đỏ mọng...
...
...
Sau khi kết thúc, Cố Dập Hàn bế cô từ phòng tắm với vẻ mặt thỏa mãn.
Hàng Cảnh Yên ngáp một cái, mắt nhắm mắt mở sắp ngủ.
Anh ôm lấy cô, hôn nhẹ lên mặt cô vài cái.
"Anh xử lý công việc chút, em nghỉ ngơi ."
Cô "ừ" một tiếng.
Anh ghé sát tai cô, đầy ám : "Phần 'bồi tội' thích."
Hàng Cảnh Yên lườm một cái, kéo chăn trùm kín đầu.
Chẳng chuyện với nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-216.html.]
Anh khẽ, sang căn phòng nhỏ bên cạnh.
Điện thoại "ting ting" hai tiếng.
Là Tô Liên mang đồ đến cho cô.
Cô dậy quần áo, mở cửa thư phòng . Anh ngước mắt , đang đeo tai như thể đang họp.
Cô dùng khẩu hình miệng : "Tô Liên đưa đồ tới, em xuống lầu một lát."
Anh gật đầu.
...
Vừa đến góc hành lang, cô gặp Chúc Thanh Như đang vội vã tới.
Cô thấy Hàng Cảnh Yên thì sững .
Sau đó liếc thấy đôi mắt đỏ của cô.
Nhìn qua là mới xong.
Chắc chắn là thấy tin tức về Cố Dập Hàn nên tin nổi, chạy đến đây xác thực.
Trên đường , nghĩ đến việc Cố Dập Hàn thà chạm hạng thấp kém còn hơn cô một cái, Chúc Thanh Như thấy chua xót vô cùng.
giờ thấy bộ dạng của Hàng Cảnh Yên, lòng cô bỗng thấy hả hê.
Chẳng cậy Cố Dập Hàn yêu chiều lắm ?
Giờ xem cũng chỉ đến thế thôi.
Cô vẻ lo lắng hỏi: "Cô chứ? Cố thiếu ..."
Hàng Cảnh Yên lười biếng đáp: " ."
Nói cô lách định , nhưng Chúc Thanh Như lập tức chặn .
Cô vẻ hiểu chuyện, nở nụ đúng mực: "Cô cũng đừng quá đau lòng, đàn ông ai chẳng , huống hồ là nhiều tiền trai như Cố thiếu.”
“Cô là vợ của , nên bao dung cho nỗi vất vả của , lo liệu việc nhà cho là . Còn mấy chuyện hoa cỏ bên ngoài thì bớt quản . Chơi bời một chút cũng chẳng mà, gả hào môn thì ai chẳng mắt nhắm mắt mở."
Hàng Cảnh Yên nhướng mày.
Hỏi ngược : "Cô vẻ thấu hiểu hành vi nhỉ?"
"Tất nhiên , đàn ông mà, ai chẳng thế?"
Nếu đối tượng là Cố Dập Hàn và cô vợ của , cô chắc chắn sẽ bận tâm.
Còn khác thì tính .
Hàng Cảnh Yên gật đầu, ngáp một cái: "Biết , lúc ba cô đàm phán hợp tác, sẽ bảo tặng thêm cho ông vài phụ nữ nữa."