"Hơn nữa của Hàng Cảnh Yên vốn dĩ cũng chẳng loại lành gì, Hàng Cảnh Yên chỉ là một con tiện nhân, lưng cô còn lén lút với những đàn ông khác, cô..."
"Chát chát chát chát!"
Hàng Cảnh Yên khách khí tát liên tiếp mặt cô , đó bồi thêm một cú đá m.ô.n.g khiến Chúc Thanh Như một nữa đập đầu tường.
"Là do ở ngoài hiền quá ? Ai cho cô cái gan về hả?"
Cố Dập Hàn lấy điện thoại gọi một cuộc điện thoại. "Trong ngày hôm nay, hãy khiến tập đoàn Chúc thị phá sản."
Cúp máy, đối diện với ánh mắt thể tin nổi của Chúc Thanh Như, gọi thêm một cuộc nữa.
"Bác Chúc, hy vọng ở những nơi sản nghiệp của , vĩnh viễn thấy bóng dáng con gái bác xuất hiện. Chắc bác chứ?"
Chúc Thanh Như nước mắt tuôn rơi, quỳ sụp xuống mặt định kéo ống quần.
Anh lùi một bước.
"Cố Dập Hàn, hai nhà chúng hợp tác bao nhiêu năm nay, thể đối xử với như !"
Sản nghiệp của Cố thị trải rộng cầu, tuyên bố nơi nào sản nghiệp của thì cô xuất hiện.
Vậy cô còn thể ? Đến vùng rừng rú hẻo lánh ?
Cô chỉ tranh thủ hạnh phúc cho thôi mà.
Với Hàng Cảnh Yên thực sự xứng với .
Cố Dập Hàn thấy ồn ào quá, nhíu mày, trực tiếp đưa tay bẻ khớp cằm của cô .
"Cô tưởng những việc khuất tất nhà họ Chúc lưng mấy năm nay ?"
Anh chỉ lười động tay họ thôi.
Giờ dám vợ vui, tự nhiên sẽ tha cho bất cứ kẻ nào.
Bảo vệ xông lên kéo Chúc Thanh Như ngoài, cô điên cuồng chống cự nhưng vô ích.
...
Tô Liên thang máy lên, thấy cảnh tượng thì ngơ ngác.
Hàng Cảnh Yên tựa nũng: "Chân em run, bế em ."
Người đàn ông liền nhấc bổng cô lên, về phía căn hộ.
Tô Liên vội vàng theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-218.html.]
——————-
Nhận ổ cứng, cô lập tức cắm máy tính.
Cố Dập Hàn lưng cô, cúi , hai tay chống lên thành ghế.
Nhìn thấy thông tin của vài đàn ông màn hình.
Anh trầm giọng hỏi: "Đây là cái gì?"
"Bí mật về việc tại Trịnh Vân thể gả cho bố em."
Cô bảo chị Liên điều tra bấy lâu nay, ngờ thực sự tìm điều bất thường.
Nó khéo kết nối với những việc cô định tiếp theo.
Cố Dập Hàn ngẩn .
Cô xoay ghế , ngước mắt : "Cùng em về Hàng gia một chuyến nhé!"
Hàng gia.
Từ trong ngoài vang lên đủ loại tiếng đổ vỡ "loảng xoảng".
Máy xúc đang đào xới bộ cây trồng trong vườn, những chậu hoa hiếm giá trị liên thành bới lên vứt lăn lóc đất.
Trong phòng khách.
Đèn chùm, nội thất, bình hoa đập nát vụn.
Hàng Cảnh Yên và Cố Dập Hàn đang thong thả uống sofa.
"Mọi đang cái gì thế hả! Định phá nát nhà ?"
Hàng Cảnh Chi từ ngoài vườn chạy , mặt đỏ bừng vì tức giận.
Nhìn đống hỗn độn trong nhà, cô siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Hôm nay cô lên cơn điên gì thế ? Tự nhiên chạy về đập phá nhà cửa thành thế .
"Nhà của , thích đập thế nào thì đập, cần báo cáo với cô ?"
Hàng Cảnh Chi tiến lên một bước, đối diện với ánh mắt của cô: "Sao là nhà của em, đây cũng là nhà của chị!"
"Hừ! Da mặt dày đúng là thật." Cô nhấp một ngụm : "Cô mau dọn dẹp hành lý , lát nữa cuốn xéo khỏi cái nhà cho !"