5. BOSS PHẢN DIỆN ÔM EO DỖ DÀNH: BÉ CƯNG, NGOAN NÀO!! - Chương 219: Đàn ông phải treo lên tường mới chịu yên phận

Cập nhật lúc: 2026-01-26 19:59:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trịnh Vân thấy tiếng động, mới gượng dậy từ lầu xuống.

Nghe thấy lời đó, bà lập tức lên tiếng: " là nữ chủ nhân của ngôi nhà , ai dám đuổi con gái ?"

Chẳng lẽ mấy năm nay bà diễn vai kế hiền dịu mặt con nhỏ quá đạt.

Khiến nó thực sự tưởng con bà dễ bắt nạt ?

ở hồ bơi đối đầu trực diện , bây giờ bà chẳng còn gì sợ nữa.

" dám đấy!" Hàng Cảnh Yên nhếch môi, gương mặt trắng bệch của bà khẩy: "Không chỉ nó, mà ngay cả bà hôm nay cũng cuốn xéo."

Trịnh Vân cau mày, dùng ánh mắt hỏi Hàng Cảnh Chi xem hôm nay con nhỏ phát điên cái gì.

Hàng Cảnh Chi lắc đầu, tức đến mức sắp .

" mới gọi điện cho bố cô , ông sẽ từ công ty về ngay thôi. Bố cô tuyệt đối đồng ý chuyện ."

Cố Dập Hàn choàng tay ôm eo cô, ngước đôi mắt đầy u ám lên.

"Ông đến thì ? Tính là cái thá gì chứ?"

Sắc mặt Trịnh Vân cứng đờ. Nhìn đống đồ đạc đập phá, bà đau đến từng khúc ruột.

Hàng Cảnh Chi âm thầm lấy điện thoại gửi cho Hàn Tu Lâm một tin nhắn.

Lúc , mấy tên vệ sĩ từ ngoài bước , cung kính báo cáo: "Đã đập xong , xin hỏi còn chỗ nào cần đập nữa ?"

Hàng Cảnh Yên chỉ tay về phía Trịnh Vân, thốt một câu: "Đập nát bộ đồ đạc trong phòng của bà cho ."

Toàn bộ đồ đạc cũ trong phòng dọn sạch còn một món.

Bây giờ căn phòng đó là đồ do đích Trịnh Vân bài trí, cô thấy là thấy buồn nôn.

Mấy tên vệ sĩ gật đầu, vác b.úa thẳng lên lầu.

Trịnh Vân định thần , lập tức chạy đuổi theo.

những đó chặn ngay cửa phòng.

"Đây là phòng của , , cút ngay!"

Tên cầm đầu thẳng tay tát bà một cái đá văng xuống sàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-219-dan-ong-phai-treo-len-tuong-moi-chiu-yen-phan.html.]

Hắn tiến trong, vung b.úa sắt đập nát bàn trang điểm và tủ quần áo. Đủ loại trang sức lăn lóc đất, quần áo túi xách hàng hiệu cũng rơi vãi tứ tung.

Trịnh Vân sắp phát điên , đây là những thứ bà vất vả lắm mới . Bà lóc gào thét t.h.ả.m thiết.

mấy tên vệ sĩ vẫn mặt cảm xúc, từng nhát b.úa cứ thế giáng xuống.

Khi họ chuyển mục tiêu sang chiếc giường.

lập tức nhảy phốc lên giường, bất chấp tất cả mà ăn vạ: "Không động đồ của ! Lũ hạ đẳng các mau cút ngoài ngay! Các đồ của đáng giá bao nhiêu tiền ?"

Vệ sĩ cầm đầu lạnh giọng: "Cút !"

"Không cút! Có giỏi thì các đập c.h.ế.t luôn , để xem các ăn thế nào với cảnh sát!"

Từ ngoài cửa vang lên một giọng nữ.

"Vậy thì cứ đập xuống , chuyện gì chịu trách nhiệm."

Hàng Cảnh Yên khoanh tay bước , liếc Trịnh Vân đang lộ rõ bộ mặt độc ác giường.

Vệ sĩ nhận lệnh, lập tức vung b.úa sắt định đập xuống Trịnh Vân.

sợ hãi như gặp quỷ, vội vàng lăn xuống giường thoát .

Hàng Cảnh Chi chạy ôm chầm lấy Trịnh Vân, nước mắt rơi lã chã.

cứ ngỡ tin Hàn Tu Lâm sẽ chạy đến, ngờ bảo hôm nay bận đến .

Cố Dập Hàn siết vai vợ , lạnh lùng lệnh: "Đuổi cặp con ngoài."

"Các đang cái gì thế hả!"

Hàng Lỗi vội vã chạy lên lầu, lúc thấy giọng lạnh lẽo của Cố Dập Hàn.

Nhìn căn phòng hỗn độn và những gì thấy ở cửa, gân xanh hai bên thái dương ông giật lên liên hồi.

Trịnh Vân thấy ông về thì như thấy cứu tinh, lập tức vùng dậy nhào lòng ông .

"Chồng ơi, Yên Yên đuổi con em ."

Ông nhíu mày, vỗ vỗ tay bà an ủi: "Không , ở đây ."

Sau đó ông về phía Hàng Cảnh Yên, bất lực : "Yên Yên, con định quậy đến mức nào mới thôi đây?"

 

Loading...