5. BOSS PHẢN DIỆN ÔM EO DỖ DÀNH: BÉ CƯNG, NGOAN NÀO!! - Chương 81: "Một người rất quan trọng với hai chúng ta"

Cập nhật lúc: 2026-01-13 19:17:14
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trợ lý dẫn cô thang máy dành riêng cho tổng giám đốc.

Hàng Cảnh Yên nhịn hỏi: "Cố Dập Hàn bảo xuống đón ?"

Trợ lý thản nhiên phủ nhận, mặt đổi sắc: "Không , mới từ bên ngoài về, vặn gặp phu nhân thôi."

Tổng giám đốc dặn , tuyệt đối để lộ sơ hở.

Hàng Cảnh Yên nghi ngờ gì nữa, tay siết c.h.ặ.t hộp giữ ấm.

Đến cửa văn phòng Tổng giám đốc, cô đặt tay lên cửa khẽ gõ một cái.

Nghe thấy tiếng "Vào " bên trong, cô mới chậm rãi mở cửa.

Người đàn ông đang cầm b.út ký văn kiện, đầu cũng ngẩng lên.

Hàng Cảnh Yên chậm rãi tới, bàn việc của ho nhẹ một tiếng.

Anh từ từ ngẩng đầu, thấy cô, dáng vẻ giống như vô cùng kinh ngạc.

Đáy mắt mang theo sự dịu dàng, mở lời: "Đây chính là bất ngờ dành cho ?"

Hàng Cảnh Yên đặt hộp giữ ấm lên bàn, khẽ chớp đôi mắt long lanh, nũng nịu : "Bất ngờ ?"

Khóe môi khẽ nhếch, trả lời mà đưa tay về phía cô: "Lại đây."

Hàng Cảnh Yên tới, tay đặt lòng bàn tay kéo một cái, gọn đùi .

Anh nâng cằm cô lên, ngắm gương mặt xinh tuyệt trần : "Vô cùng bất ngờ, điều nếu đến , thể nhận thêm một phần phúc lợi nữa ?"

Hàng Cảnh Yên ngẩn , ngơ ngác .

"Ưm..."

Đôi môi trong nháy mắt chặn , một nụ hôn nhẹ nhàng, mút mát như thể đang thưởng thức món mỹ vị nhân gian .

Hàng Cảnh Yên: "..."

Trong sách thật sự đúng ?

Chẳng gần nữ sắc ?

Sao cô cảm thấy ở bên cạnh cô, cứ như "đói khát" thế .

Hôn xong, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng lau vệt nước môi cô, yết hầu lăn lên xuống hai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-81-mot-nguoi-rat-quan-trong-voi-hai-chung-ta.html.]

Hàng Cảnh Yên động tác trêu chọc cho lòng chút ngứa ngáy, liền giả vờ tức giận.

Giọng cô ngọt lịm, nhõng nhẽo: "Em thấy ăn cơm nên hảo tâm mang đến cho , thế mà bắt nạt em như , hừ!"

Nói xong, cô tự thấy sặc mùi " xanh", chút rùng .

"Bắt nạt?" Đầu đàn ông tựa lên vai cô, giọng trầm thấp gợi cảm, "Thế mà gọi là bắt nạt ?"

Hàng Cảnh Yên: Hả? Sao tính chứ!

Cứ như hổ đói mấy ngày ăn mà vồ lấy cô gặm nhấm .

Cố Dập Hàn nghiêng đầu, đôi mắt thâm trầm cô: "Vậy chuyện hồi sáng thì tính là gì?"

Hàng Cảnh Yên: "..."

Cô hung hăng lườm : "Cả hai đều tính !"

"Được." Khóe môi khẽ nhếch, hình cao lớn bao phủ lấy cô: "Lỗi của , đừng giận nữa."

Khóe môi Hàng Cảnh Yên cong lên, cô mím môi, chỉ hộp đồ bàn, giọng ngọt ngào: "Mang cơm cho đấy, mau ăn !"

"Được." Anh đáp một tiếng, đưa tay cầm lấy hộp giữ ấm : "Vốn dĩ đói, nhưng bây giờ thì no một nửa ."

Hàng Cảnh Yên: "..."

Không thèm để ý nữa, cảm ơn!

Chờ ăn xong, cô đùi chút bồn chồn, định xuống thì : "Hai ngày nữa đưa em gặp một nhé!"

"Ai cơ?" Cô tò mò .

Đôi mắt dừng cô, chậm rãi : "Một quan trọng với hai chúng ."

Hàng Cảnh Yên nhíu mày, định hỏi thêm nhưng dường như gì nữa.

Cô đành thôi, bảo với là: "Anh ăn xong thì em về đây."

Anh siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy cô, vùi đầu tóc cô hít sâu một .

Giọng chút khàn đặc: "Có thể ở đây với một lát ?"

Anh nhớ cô, cũng lâu ôm cô t.ử tế như thế .

 

Loading...