5. BOSS PHẢN DIỆN ÔM EO DỖ DÀNH: BÉ CƯNG, NGOAN NÀO!! - Chương 91: "Nếu lòng áy náy, thì hãy sống cho tốt"

Cập nhật lúc: 2026-01-14 09:27:56
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lông mày Hàng Cảnh Yên nhíu c.h.ặ.t .

Dù thời gian cùng ghi hình chương trình với Nhược Lan lâu, nhưng mỗi gặp, cô đều thấy Nhược Lan rõ ràng miệng đang nhưng ánh mắt như đang .

Nhược Lan chớp mắt, đau đớn nhắm nghiền : "Từ nhỏ đến lớn, lấy một yêu thương chị. Nếu để chị dùng một từ hình dung về tuổi thơ của , thì đó chính là 'tra tấn', một sự t.r.a t.ấ.n kéo dài.

Đến khi chị trưởng thành, khó khăn lắm mới một ngốc nghếch yêu chị mà mong báo đáp, mà chị tổn thương đó, tổn thương duy nhất đối xử với chị đời ."

Hàng Cảnh Yên nghĩ đến thái độ của Mục Thước đối với Nhược Lan, chậm rãi mở lời: "Có lẽ giữa hai hiểu lầm gì đó, nếu giải thích rõ ràng..."

"Không hiểu lầm ." Nhược Lan c.ắ.n môi lắc đầu, nước mắt lã chã rơi: "Liên quan đến hai mạng , thể là hiểu lầm cơ chứ."

Hàng Cảnh Yên im lặng. Hồi lâu , cô chỉ im lặng ôm lấy phụ nữ tội nghiệp lòng.

Nhược Lan cứ thế nức nở trong vòng tay cô.

Nhược Lan nhận điện thoại từ ai mà ngoài một lát.

Hàng Cảnh Yên cầm điện thoại xem giờ, thấy lúc máy bay của Cố Dập Hàn vẫn hạ cánh nên cô nhắn cho một tin nhắn.

Trong phòng khách của căn nhà nhỏ.

Nhược Lan chỉnh đốn bản một chút, đó chậm rãi xuống lầu về phía nhà bếp.

Đến cửa bếp, thấy bóng lưng của đàn ông, cô mím môi, giọng trở nên mềm mỏng: "Anh tìm việc gì?"

Người đàn ông đang khuấy nồi bếp đầu , nhàn nhạt liếc cô một cái, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo.

"Uống hết thứ trong nồi ."

Nhược Lan ngẩn , chút hoang mang .

Anh chạm ánh mắt còn đỏ hoe của cô thì tâm trạng càng thêm bực bội, gắt gỏng: "Không ?"

Cô mím môi, hốc mắt xong vẫn còn đỏ ửng, dáng vẻ "hoa gặp hoa nở, gặp thương" vô cùng đáng thương, chậm chạp đến bên bếp.

Nhìn nồi canh gan lợn, cô theo bản năng hỏi: "Anh mua cho em ?"

Hôm nay dường như cô thấy mua gan lợn lúc chợ.

Mục Thước liếc cô một cái, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ lạnh lẽo: "Khả năng tự đa tình của cô vẫn mạnh như ngày nào nhỉ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/5-boss-phan-dien-om-eo-do-danh-be-cung-ngoan-nao/chuong-91-neu-long-ay-nay-thi-hay-song-cho-tot.html.]

Nhược Lan khẽ cụp mắt, định đưa tay bưng nồi.

Kết quả tay còn chạm nồi thì cổ tay bắt lấy, đối diện với cô là đôi mắt lạnh thấu xương của .

Nghe : "Cầm bát ngoài , nồi để bưng."

Trong phòng khách.

Nhược Lan múc một bát canh gan lợn, nhấp một ngụm thấy vị t.h.u.ố.c Đông y đậm, cô theo bản năng nhíu mày .

thì ngay đối diện cô, hệt như một bức tượng băng, tỏa lạnh thấu xương.

Cô chớp mắt, hỏi : "Trời còn sớm nữa, nghỉ ?"

"Chờ lấy nồi."

" uống xong sẽ rửa sạch trả ngay."

"Không cần."

Hai thêm lời nào, khí tràn ngập sự im lặng đến ngột ngạt.

Chờ khi sắp uống xong, Nhược Lan khuôn mặt lạnh nhạt của , nhịn hỏi: "Anh thích Hàng Cảnh Chi ?"

Tay Mục Thước đang nghịch điện thoại bỗng khựng . Anh ngước mắt, ánh mắt lạnh lùng cô, giọng điệu đầy mỉa mai: "Có liên quan gì đến cô ? Cô còn tưởng là cái thằng ngu suốt ngày bám đuôi cô như ngày xưa chắc?"

"Tưởng vẫn còn ngây ngốc để cô lợi dụng, để cô dắt mũi mà ?"

"Em ý đó." Cô nhỏ giọng giải thích, hít sâu một : "Là với , thực sự xin . Nếu thực sự thích cô , sẽ thật tâm chúc phúc cho hai ."

xứng! Cô điều đó.

Thế nên khi ở bên cạnh , cô cũng từng nghĩ đến việc sẽ bên trọn đời.

Sắc mặt lạnh lùng của Mục Thước đột nhiên rạn nứt, một luồng áp suất thấp lãnh lẽo bao trùm lấy .

Ngón tay thon dài siết c.h.ặ.t lấy chiếc điện thoại, khẩy một tiếng, dậy lên lầu.

Vừa : "Vậy thì cảm ơn lời chúc phúc của cô."

 

Loading...