7. TA KHUẤY ĐẢO TOÀN BỘ TU TIÊN GIỚI - Chương 166: Vận khí tốt sao?

Cập nhật lúc: 2026-03-04 03:04:18
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước khỏi động phủ của sư tôn, Ôn Trì khoanh tay n.g.ự.c, cúi đầu Tần Thù mặt, ánh mắt mang vẻ hài lòng chút ghen tị.

"Thù nhi nhỏ bé, vận khí của đúng là đến cực điểm ."

Hắn tự nhủ từ lúc bước chân con đường tu tiên đến nay, vận thế của bản cũng coi là độc nhất vô nhị, mà bộ pháp và kiếm pháp chẳng thèm tìm đến .

, còn cả cái tư chất thiên phú trời ban nữa, thật khiến thèm thuồng c.h.ế.t.

Ôn Trì dứt lời, ngay cả vị đại sư vốn chẳng mấy khi hòa hợp với cũng gật đầu tán thành: "Tiểu sư đúng là vận khí cực ."

Tần Thù nhếch mép, nổi.

Nàng vận khí ? Thoạt thì cũng tệ, nhưng mà... nhà ai vận khí gặp cảnh vất vả thi đậu Thanh Hoa* xong đuối nước mà xuyên đến đây, còn tiếp quản một đống rắc rối nát bét của nguyên chủ để , thể gọi là chế độ sinh tồn mức địa ngục. *: Thanh Hoa: Tên một trường đại học danh giá bậc nhất tại Trung Quốc.

"Hai vị sư quá khen , trong mắt sư , hai mới thực sự là thiên chi kiêu t.ử..."

Nàng còn hết câu Ôn Trì ngắt lời: "Thôi , chúng đừng tâng bốc lẫn nữa. Đã hứa hẹn rằng đôi bên đều tiền đồ vô lượng, là chúng lập một hiệp nghị quân t.ử ?"

Tần Thù chớp chớp mắt: "Cũng hẳn là tiền đồ vô lượng..."

Một ánh mắt sắc lẹm của Ôn Trì phóng tới, Tần Thù lập tức ngậm miệng, ngừng cái trò đùa giỡn .

"Hiệp nghị quân t.ử gì cơ?" Thành Ngạn hỏi.

Tần Thù bên cạnh gật đầu lia lịa, dáng vẻ ngoan ngoãn đến mức thể ngoan hơn.

Ôn Trì suy nghĩ một chút bảo: "Trong ba chúng nếu ai thể phi thăng, thì khi phi thăng hai còn một việc. Việc tổn hại tu vi, trái với luân thường đạo lý, chống thiên đạo, thế nào?"

Tần Thù gật đầu cái rụp. Nhìn tu vi và thiên phú bề mặt của ba , rõ ràng là khả năng hai vị sư phi thăng lớn hơn nàng nhiều.

Bản nàng hiện tại chỉ chút vận khí cỏn con, nhưng tương lai , ai mà ?

Nếu nàng thể sống đến lúc hai vị sư phi thăng, nàng sẽ bảo họ lập cho một tầng cấm chế, nàng cứ thế thành thật rúc bên trong, sống một đời thọ chung chính tẩm* cũng là một lựa chọn tồi.

*: Thọ chung chính tẩm: C.h.ế.t già một cách bình an tại nhà (thường dùng để chỉ sự kết thúc viên mãn của một đời ).

Nếu để hai vị sư cái "mục tiêu xa vời" của nàng, chắc chắn họ sẽ cho thối mũi, nhưng mà mỗi một sự theo đuổi khác mà!

Thành Ngạn suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

"Được."

Ba đạt thành một hiệp nghị quân t.ử , ánh hoàng hôn nơi chân trời chiếu nghiêng lên họ, đổ xuống những bóng dài mảnh dẻ phía .

"Đi thôi, về thôi." Ôn Trì vươn vai một cái, cũng quên ngoái bảo Tần Thù và Thành Ngạn: "Hai lúc nào rảnh thì qua động phủ của chơi, cái động phủ to như thế mà chỉ cũng thấy buồn chán lắm."

Tần Thù hai vị sư bay , bấy giờ mới một men theo con đường mòn nhỏ chạy thẳng xuống núi.

Nàng định về chỗ ở, sự an nhàn chỉ khiến thụt lùi! Chỉ "cuốn" lên mới thể đến đích cuối cùng.

Nàng còn đến Truyền Công Điện một chuyến, bộ pháp mang tên Hạo Miểu Tiên Tung đến Chưởng môn còn khen ngợi hết lời, nàng thế nào cũng học cho bằng .

Hơn nữa, đó nàng đem cách thức tiến gian kim sắc kể cho Chưởng môn , vạn nhất khác cũng tới... mà bộ pháp của Tổ sư chỉ dạy cho một , nàng mà đến muộn chẳng sẽ nước mắt ?

Bộ pháp kết hợp với kiếm pháp quả thực dùng hơn Súc Địa Thành Thốn nhiều. Nói dại dột, chỉ cần nàng học pháp, lỡ như Tần Miên tới mà nàng đ.á.n.h thì vẫn thể chạy thoát cơ mà?

Tần Thù một nữa đến Truyền Công Điện, bên ngoài điện vẫn là một mảnh tĩnh lặng, thấy một bóng nào.

Tần Thù gãi gãi gáy, tinh thần học tập của t.ử Huyền Thiên môn kém ? Ôm đống tài nguyên thế vẫn chẳng thấy ai tới?

gian kim sắc thì trong Truyền Công Điện còn bao nhiêu pháp thuật pháp khác, học thêm chút chẳng sẽ tăng thêm thực lực cho bản ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/7-ta-khuay-dao-toan-bo-tu-tien-gioi/chuong-166-van-khi-tot-sao.html.]

Nàng cái Truyền Công Điện mỗi t.ử truyền mỗi tháng cũng chỉ tới ba , còn vì nàng .

Bởi vì khi dùng khẩu lệnh , nàng căn bản hề bước ngoài...

Nàng tới cửa, thấy cánh cửa âm thầm mở một khe nhỏ hệt như đang chào đón . Tần Thù ăn ý nghiêng len qua khe cửa lẻn , từ đầu chí cuối phát một tiếng động nào...

Lần bóng kim sắc trong gian dường như cô đọng hơn so với , Tần Thù ngưng luyện một thanh trường kiếm màu tím khói, bóng chỉ loáng cái hiện mặt nàng.

Thanh kiếm trong tay đ.â.m thẳng mặt nàng, Tần Thù dùng bộ pháp mới học cấp tốc trượt , lưng nàng gần như áp sát xuống sàn, cuối cùng cũng khó khăn né đòn tấn công.

Thanh trường kiếm trong tay nàng cũng bắt đầu phản công, nhưng chiêu Xuyên Vân Phá Vũ thức thứ nhất còn kịp tung đối phương đ.á.n.h văng thanh kiếm khỏi tay.

Thanh kiếm của đối phương cũng vỗ mạnh cổ tay nàng, rõ ràng là tinh thần thể nhưng cổ tay nàng vẫn thấy đau đớn vô cùng.

Tần Thù cũng kiếm khí hất văng xa hàng chục bước, nàng xoa xoa cổ tay, bóng mặt.

Nàng thực hiện động tác tiếp theo ngay mà thoát khỏi gian kim sắc, lôi một xấp giấy, bắt đầu ghi chép đó.

Có những kiếm chiêu chỉ dùng trí nhớ thì thể nhớ rõ ràng , nàng bèn dùng kỹ năng hội họa chẳng của để vẽ mấy hình que lên đó.

Nếu thêm phần chú thích bên cạnh, e là chính nàng cũng chẳng nhận đang vẽ cái gì.

Sau khi phân tích xong nguyên nhân thất bại của chiêu , tinh thần lực của nàng cũng khôi phục đôi chút, bấy giờ nàng mới một nữa hùng dũng oai vệ tiến gian tinh thần .

Bóng kim sắc hiện mặt nàng, dường như đợi nàng từ lâu .

mặt chỉ là một đạo hư ảnh, nhưng Tần Thù vẫn vô cùng cung kính hành lễ: "Cầu xin tiền bối chỉ giáo."

Xuyên Vân Phá Vũ kiếm thức thứ nhất vốn dĩ kẽ hở, nhưng sáng tạo dùng tốc độ để bù đắp cho thiếu sót .

Mà Tần Thù khi thi triển chiêu , tốc độ vẫn còn chậm.

Lần nàng chọn phòng thủ mà chủ động tấn công .

Nàng thề rằng, chiêu tuyệt đối là chiêu nhanh nhất mà nàng từng tung trong đời, kiếm thế như cầu vồng, vốn tưởng nhát kiếm vạn một sơ suất thì một nữa luồng sáng chặn .

Tần Thù kiếm chiêu của trong mắt những tu vi cao căn bản đáng để mắt tới, nhưng nàng cũng ngờ chặn nhanh đến .

Không, cũng hẳn là chặn , mà là kiếm của đối phương điểm ngay n.g.ự.c nàng .

Cảm giác đau đớn là thực sự, cái nỗi sợ hãi khi một kiếm đ.â.m xuyên tâm một nữa ập tới.

Đồng t.ử nàng co rụt , cảm xúc d.a.o động cực lớn, nàng một nữa thoát khỏi gian tinh thần .

Nàng cúi đầu xuống n.g.ự.c , bộ đồng phục tông môn vẫn nguyên vẹn sứt mẻ, cảm giác đau đớn cũng đang từng chút từng chút tan biến.

Bấy giờ nàng mới ôm lấy n.g.ự.c , thở dốc liên hồi.

"Không , kiếm chiêu lỗ hổng."

Nàng thở hắt một dài, lấy xấp giấy vẽ vẽ.

Những hình que vẽ ngày càng sinh động hơn, nàng cũng bắt đầu dần dần hiểu vấn đề của .

Chỉ mải mê cầu nhanh thôi là đủ, kỹ thuật dùng kiếm của nàng cũng vấn đề, khi tung kiếm quỹ đạo vận hành quá lớn, dẫn đến việc n.g.ự.c nàng một hở lộ liễu.

Nàng đổi quỹ đạo chiêu, từ bỏ một động tác cần thiết, như trong lúc tung chiêu đồng thời còn thể phòng thủ các yếu hại của bản .

Sau khi nghĩ thông suốt những điều , nàng thu xấp giấy , một nữa sát khí đằng đằng xông bên trong...

Chỉ một chiêu Xuyên Vân Phá Vũ kiếm thức thứ nhất đơn giản nhất, nàng đúc kết hàng chục lỗ hổng như thế.

 

Loading...