7. TA KHUẤY ĐẢO TOÀN BỘ TU TIÊN GIỚI - Chương 211: Chúc Do Thuật
Cập nhật lúc: 2026-03-10 19:38:54
Lượt xem: 60
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Thù nhất thời thể trả lời câu hỏi của Không Thâm, nàng im lặng một lát, đó khẽ ho một tiếng : "Sư , là chúng cứ về Chúc Do Thuật ?"
Không Thâm bật , ngẩng đầu lên thấy Thiết Ngưu cũng với vẻ mặt tò mò ghé sát , bèn thu liễm nụ mặt, nghiêm túc : "Ta khiêm tốn, thật đấy, Chúc Do Thuật bác đại tinh thâm, thực sự chỉ hiểu một chút ít trong đó mà thôi."
Tần Thù từ kiếp đến Chúc Do Thuật , đầu tiên thấy cái tên là từ cuốn Lỗ Ban Thư. Chúc Do Thuật chủ yếu hạ âm, nhập ma, niệm chú và múa phép, truyền tụng vô cùng thần kỳ, nhưng từ sớm liệt hạng mê tín dị đoan.
khổ nỗi Tần Thù hiếu kỳ! Nghe đồn phàm là học Chúc Do Thuật, ắt sẽ vướng Tam Khuyết Ngũ Tệ.
Cũng chính vì , Chúc Do Thuật ở hậu thế mới dần dần biến mất khỏi tầm mắt của đại chúng.
Nghĩ đến Tam Khuyết Ngũ Tệ, Tần Thù Không Thâm mặt, thần sắc trở nên phức tạp hẳn lên.
Không Thâm nghiêng mặt bắt gặp dáng vẻ đầy vẻ rối rắm của Tần Thù, bèn hỏi: "Sao ?"
Tần Thù do dự một lát, mới thận trọng mở lời hỏi: "Không Thâm sư , từng đến Tam Khuyết Ngũ Tệ ?"
Không Thâm xong câu liền bật thành tiếng: "Sư , nhân gian lẽ từng lời đồn như , nhưng đó cũng chỉ là lời đồn mà thôi."
Tần Thù bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, Không Thâm tiếp: "Chúc Do Thuật chỉ sơ sơ một chút niệm chú, thể chúc phúc cho quả trứng , chút tác dụng, mà cũng thể chẳng tác dụng gì."
Nói xong, chính cũng toét miệng : "Chuyện ai mà cơ chứ?"
Tần Thù gật đầu: "Đa tạ sư !"
Không Thâm dẫn Tần Thù về thiền phòng của , Thiết Ngưu đối với cái gọi là Chúc Do Thuật cũng hứng thú nên cũng theo.
Vào trong phòng, Không Thâm liếc Tần Thù một cái, Tần Thù lập tức hiểu ý, tháo túi yêu thú bên hông , lấy quả trứng đưa qua.
Không Thâm khoanh chân xuống bồ đoàn, quả trứng cẩn thận đặt chiếc bàn nhỏ mặt.
Chỉ thấy hai lòng bàn tay đối xứng , cách một tốn. Đầu ngón tay ngược hướng, hai mắt khép hờ, nội thị trong lòng bàn tay, đôi bàn tay thả lỏng chậm rãi chuyển động đối xứng theo kiểu bàn mài...
Trong miệng niệm rằng: "Thiên hỏa thiêu Thái Âm, địa hỏa thiêu Thái Dương, ngũ lôi linh bất diệt, thiêu đoạn chư bất tường..."
Tần Thù vểnh tai , chằm chằm quả trứng bàn, nhưng hề phát hiện quả trứng biến hóa gì.
Nàng lấy tay chống cằm, thầm nghĩ lẽ bên trong quả trứng sự đổi gì đó chăng?
Thiết Ngưu bên cạnh thì đến mức buồn ngủ díp cả mắt, Tần Thù vị tiểu hòa thượng mặt niệm khẩu quyết của đạo gia, chỉ thấy chút buồn .
Đợi Không Thâm niệm xong chú, thu hồi đôi bàn tay đang xoa nắn, thuận theo tự nhiên chắp tay n.g.ự.c, niệm một câu phật hiệu: "A Di Đà Phật, tội tội ."
Tần Thù thấy cảnh thực sự nhịn mà bật thành tiếng: "Sư cần thấy tội , nếu pháp thực sự hữu dụng, e là ngay cả Phật tổ lão nhân gia ông cũng học thử một chút đấy."
Không Thâm lườm nàng một cái: "Không vô lễ."
Ngữ khí Tần Thù ngay là chỉ thôi.
Trong lúc hai chuyện, Thiết Ngưu cũng tỉnh , hai họ một cái hỏi: "Xong ?"
Không Thâm gật đầu ừ một tiếng, cầm quả trứng đưa cho Tần Thù.
Tần Thù phấn khởi ôm lấy quả trứng, nhét trong túi yêu thú của , bốc thêm hai nắm linh thạch ném .
Không Thâm và Thiết Ngưu bên cạnh mà thấy xót xa , đồng thời cũng càng thêm hiếu kỳ xem quả trứng của Tần Thù thể nở thứ gì.
"Trứng gì mà cần nhiều linh thạch để ấp như ?" Thiết Ngưu chằm chằm túi trữ vật trong tay Tần Thù, vẻ mặt đầy tò mò đ.á.n.h giá.
Tần Thù lắc đầu: "Muội cũng rõ, là Nhị sư nhà tặng. Đằng nào cũng nhận , cứ ấp thế thôi, đợi nó vỡ vỏ là ngay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/7-ta-khuay-dao-toan-bo-tu-tien-gioi/chuong-211-chuc-do-thuat.html.]
Buổi chiều Tần Thù còn một trận tỷ thí nên cũng ở chỗ Không Thâm quá lâu, bèn cáo từ bọn họ rời .
Nàng và Thiết Ngưu mới rời , Không Thâm nhận truyền âm phù của sư tôn là Phổ Hiền Tôn Giả.
"Không Thâm, đến chỗ vi sư một chuyến."
Không Thâm sợ tới mức rùng một cái, còn lo lắng việc lén lút dùng Chúc Do Thuật sư tôn phát hiện.
Đoạn đường vốn chỉ mất một khắc mà Không Thâm lững lờ mất gần nửa canh giờ, dọc đường đều đang suy tính xem nên giải thích với sư tôn thế nào.
Đối với thuật pháp ngoại lai, phần nào hữu ích thì vẫn nên học hỏi một chút, cứ khư khư giữ cũng lắm...
Dù chậm thế nào thì đoạn đường cần vẫn đến, tới viện lạc của sư tôn, thở một dài thườn thượt.
Nghĩ bụng dạo Thiết Đầu Công luyện cũng khá , chắc là chịu vài cái gõ đầu của sư tôn nhỉ?
Hắn cam chịu bước trong, sư tôn đang sập nhỏ bên cửa sổ, ánh nắng vàng nhạt ngoài cửa xuyên , vặn rơi cái trán bóng loáng của sư tôn.
Cũng chính vì mà vẻ uy nghiêm mặt sư tôn nhạt vài phần, Không Thâm vội bước , chắp tay hành lễ với ông, : "Sư tôn, t.ử tới ."
Phổ Hiền Tôn Giả mở đôi mắt đang lim dim , ánh mắt sắc lẹm rơi Không Thâm, liền ông : "Không Thâm, vi sư dạo gần đây con gần với Tần Thù tiên t.ử của Huyền Thiên Môn?"
Không Thâm ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, sư tôn."
Từ khi quen Tần Thù, túi tiền của căng phồng lên, còn lo lắng về tài nguyên tu luyện nữa.
Hắn cảm thấy quen Tần Thù là một chuyện đại hảo sự, ngay cả Huyền Chân Tôn Giả cũng Tần Thù phật tính.
Hắn định mở miệng khen ngợi Tần Thù vài câu với sư tôn, thì thấy sư tôn nhíu mày : "Không Thâm, con còn nhớ tám giới của phật môn chúng ?"
Không Thâm cúi đầu, thái độ cung kính: "Đệ t.ử ghi nhớ."
Vẻ mặt Phổ Hiền càng thêm nghiêm trọng: "Con giờ tuổi còn nhỏ, tâm tư định, vẫn nên tránh xa nữ sắc một chút..."
Không Thâm lúc mới chậm chạp hiểu ý của sư tôn, cả lập tức ngẩn , ngẩng đầu ông, mặt đầy vẻ thể tin nổi.
Cứ như thể sư tôn mới một chuyện vô cùng phi lý .
"Sư tôn! Tần Thù là của con! Nàng thể là nữ sắc cơ chứ?! Nàng luyện Thiết Đầu Công còn mãnh liệt hơn cả con nữa!"
Phổ Hiền: "?"
Ông nhíu mày, hỏi ngược : "Cái gì? Con Thiết Đầu Công?"
Đây là đầu tiên ông thấy nữ tu luyện Thiết Đầu Công, môn công pháp Thiết Đầu Công ... khụ khụ, ngay cả ông năm đó cũng kiên trì nổi.
Tuy nhiên phật tu cũng nhiều con đường khác , ông cũng La Hán, học môn công pháp cũng vô hại.
Không Thâm vội vàng gật đầu: "Vâng ạ! Chính là Thiết Đầu Công, Vọng Si sư thúc còn tưởng nàng một thôi, nào ngờ nàng liên tiếp ba !"
Nghĩ đến đây, tiếp: "Lúc đầu ngay cả Huyền Chân Tôn Giả cũng nàng phật tính, nhận nàng đồ , nhưng nàng là đồ của Lăng Hư Chân Nhân và Vọng Kiếm Chân Nhân, nên mới thôi."
Phổ Hiền: "..."
Nói như , con bé cũng coi như tồi.
Nếu con bé thực sự thể trưởng thành thành một bậc cường giả, cùng Không Thâm hỗ trợ lẫn , con đường tu tiên mới thể xa hơn.
Nghĩ đến đây, Phổ Hiền liền thở dài một tiếng: "Thôi thôi , đám trẻ các con đều lớn , cũng đều suy nghĩ riêng, vi sư quản các con! Tùy các con ."