7. TA KHUẤY ĐẢO TOÀN BỘ TU TIÊN GIỚI - Chương 234: Tháo chạy khỏi Ngự Thú Tông

Cập nhật lúc: 2026-03-12 00:46:28
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quách Sùng ngẩn , đó chậm rãi ngẩng đầu , trong đôi mắt đen láy ẩn giấu niềm phấn khích thể kìm nén, xen lẫn chút khó hiểu.

"Sao ngươi sớm?" Quách Sùng gần như nghiến răng nghiến lợi mà thốt một câu.

Tạ Thích Uyên nhún vai: "Ngươi cũng hỏi ."

Quách Sùng: "?"

Hắn hỏi thế nào đây? Hắn vốn chẳng hề chuyện như . Nếu sớm còn loại lợi ích , tán công trọng tu từ tám đời , đợi đến tận ngày hôm nay?

Tạ Thích Uyên liếc mắt một cái thấu tâm tư của , lắc đầu thẳng: "Kiếp nạn đối với ngươi mà cũng coi như là một tâm kiếp, ngươi cần tự vượt qua mới ."

Quách Sùng ngây tại chỗ, đăm chiêu suy nghĩ.

Hồi lâu , mới định thần , về phía Tạ Thích Uyên hỏi: "Sao ngươi điều ? Chẳng lẽ, ngươi cũng nhận truyền thừa ?"

"Nếu ngươi cũng truyền thừa, tổ tiên của ngươi chắc chắn hạng vô danh tiểu , ngươi rốt cuộc thuộc về tộc loại nào?"

Mái tóc đen của Tạ Thích Uyên gió nhẹ thổi bay khỏi vai, hai tay chắp lưng, chỉ từ xa bóng dáng mặc thanh y đang bay nhảy trong rừng trúc . Hắn rốt cuộc vẫn lời nào. Quách Sùng thấy cũng tám phần là chẳng hỏi gì nữa.

Hắn hừ nhẹ một tiếng: "Cứ giấu giếm cho kỹ , chẳng tin ngươi thể giấu cả đời."

Nói đoạn, Quách Sùng dứt khoát xách cái bồ đoàn Tạ Thích Uyên đưa thẳng trong phòng. "Rầm" một tiếng, cửa phòng đóng sầm , tiểu viện khôi phục vẻ tĩnh mịch như ngày thường.

Tần Thù đang luyện quyền ở đằng xa cũng dừng , nàng khoanh chân t.h.ả.m cỏ, rút ngọc giản truyền tin thì phát hiện những tin nhắn gửi cho sư tôn và các sư sư tỷ đều bặt vô âm tín. Nàng cũng dần bắt đầu tin rằng, Ngự Thú Tông hiện tại quả thực thể liên lạc với thế giới bên ngoài.

Tần Thù lặng lẽ thở dài, lấy từ trong nhẫn trữ vật một xấp truyền âm phù mà sư tôn tặng. Những lá bùa là do nàng vòi vĩnh từ chỗ sư tôn, lúc phái lên công dụng gì .

Nàng tỉ mẩn gấp lá bùa thành hình hạc giấy, con hạc giấy vỗ đôi cánh nhỏ dần bay xa, nàng khẽ điểm mũi chân vội vàng đuổi theo. Tuy nhiên, khi con hạc giấy bay đến rìa hộ tông đại trận thì đột nhiên khựng . Chỉ thấy nó khựng trong thoáng chốc, đó hệt như ruồi đầu mà bay loạn xạ, cuối cùng bất ngờ kích hoạt cơ chế bảo mật cơ mật, bốc cháy thành một đám lửa nhỏ.

Tần Thù cau mày hộ tông đại trận vô hình mặt. Sao thể chứ... ngay cả truyền âm phù cao giai cũng bay ngoài ? Tiếp theo thế nào đây? Chẳng lẽ nàng thực sự nhốt ở đây, tranh giành nhiệm vụ ngoài với đám t.ử Ngự Thú Tông ?

Đang lúc nàng suy nghĩ m.ô.n.g lung, phía chợt vang lên tiếng "xào xạc", nàng đầu thì thấy Tạ Thích Uyên đang tới.

"Phải đây? Truyền âm phù cũng gửi ." Tần Thù nhíu mày . Tạ Thích Uyên kiến thức sâu rộng, chừng sẽ cách.

Tạ Thích Uyên quả nhiên nàng thất vọng, rũ mắt liếc Tần Thù đang xổm gốc cây lớn, ngữ khí chút gợn sóng, cứ như thể chuyện Tần Thù chỉ là một việc cỏn con chẳng đáng bận tâm.

"Đứng lên ."

Tần Thù ngước , vẻ mặt mấy vui vẻ bật dậy: "Đến cả cũng hết cách ?"

Tạ Thích Uyên lắc đầu: "Không, ."

Tần Thù: "?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/7-ta-khuay-dao-toan-bo-tu-tien-gioi/chuong-234-thao-chay-khoi-ngu-thu-tong.html.]

Vẻ mặt nàng trong nháy mắt rạng rỡ hẳn lên: "Thật ?"

Tạ Thích Uyên khẽ gật đầu, đôi mắt hẹp dài mang theo một tia ngạo nghễ: "Bản tôn thể đưa ngươi đến đây, tự nhiên cũng cách đưa ngươi rời ."

Tần Thù lập tức phấn khích, cái cảm giác an đáng c.h.ế.t thật tuyệt vời!

"Đi theo ."

Tạ Thích Uyên bảo Tần Thù đổi dung mạo nữa, cổ tay lật một cái, lấy một xấp bùa phòng ngự dán kín mít lên Tần Thù, e là lúc dù sư tôn nàng mặt cũng chẳng nhận nổi. Tần Thù cảm thấy trĩu xuống, dán nhiều bùa phòng ngự như nàng cảm giác hệt như đang khoác lên một bộ đại giáp dày cộm. Dĩ nhiên, mớ bùa chú hữu dụng hơn giáp trụ nhiều.

"Chuẩn xong ?" Tạ Thích Uyên tiểu đồng bên cạnh đang dán đến hình , hỏi.

Tần Thù gật đầu: "Vâng, nhưng chúng , cần lo cho Quách Sùng ?"

Tạ Thích Uyên kinh ngạc liếc nàng một cái: "Ngươi đúng là bụng, sẽ ."

Quách Sùng dù tán công trọng tu thì vẫn thể chất cường hãn chống đỡ, còn thiên phú thấu suốt quá khứ tương lai, mấy con cá lòng tong của Ngự Thú Tông thương tổn nổi .

Tần Thù im miệng, chỉ một câu của Tạ Thích Uyên là nàng hiểu ngay, Quách Sùng quả nhiên đơn giản như vẻ bề ngoài.

Tạ Thích Uyên hỏi: "Sẵn sàng ?"

Tần Thù thành thật gật đầu: "Xong ạ."

Nàng cũng Đại xà rốt cuộc sẽ đưa nàng ngoài bằng cách nào, cái hộ tông đại trận trông vẻ ghê gớm, chừng là mù quáng tự tin thì . Thế nhưng hành động tiếp theo của Đại xà khiến nàng ngây .

Nàng trơ mắt Tạ Thích Uyên vung tay một cái, vác nàng lên vai, đó dùng tốc độ nhanh như chớp lao thẳng về phía sơn môn. Sơn môn chính là nơi đặt pháp môn của bộ hộ tông đại trận, đ.á.n.h một đạo pháp quyết cực mạnh, cả đại trận bắt đầu rung chuyển lung lay, sơn môn thậm chí còn oanh kích một khe hở.

Một đen một xanh, hai bóng hình chồng lên lướt qua trong chớp mắt. Đám ma tộc ẩn nấp trong Ngự Thú Tông cũng nhận tình huống , vội vã phái đến tu sửa đại trận. Mà lúc Tạ Thích Uyên sớm đưa Tần Thù xuống chân núi.

Quách Sùng ngẩng đầu lên bầu trời, màng sáng màu trắng như lòng trắng trứng đó đang khẽ rung động. Hắn thậm chí chẳng cần dùng đến thiên phú cũng dễ dàng đoán tất cả những động tĩnh đều do Tạ Thích Uyên gây .

"Cái tên ... đúng là đến cũng chịu để yên chỗ đó." Hắn khẽ , lẽ chính cũng nhận trong giọng của vương vấn chút ngưỡng mộ.

Dưới hành lang ngoài Truyền Công Đường, Lâu Thiện Chân Nhân lập tức rút ngọc giản truyền tin liên lạc với sáu vị trưởng lão khác, đồng thời chỉ huy t.ử trướng khiêng chạy hớt hải về phía sơn môn. Những t.ử ở gần sơn môn cũng nhân lúc đó mà lao thẳng về phía khe hở ! Trong thời gian ngắn ngủi đầy một khắc khi trận pháp tu sửa xong, Ngự Thú Tông thế mà cũng hơn ba mươi tháo chạy thoát .

Tần Thù chân núi, linh điền bát ngát mặt, lớn sảng khoái: "Cuối cùng cũng thoát !"

Nàng nghĩ đủ khả năng, tưởng Tạ Thích Uyên sẽ phá trận, hoặc pháp khí bí mật, phù triện cao cấp nào đó. Duy chỉ điều nàng ngờ tới là chọn cách dùng bạo lực phá trận trực tiếp như . Thật quá mạnh mẽ!

Nàng định khen ngợi Tạ Thích Uyên một câu, thì thấy sắc mặt nhợt nhạt đến đáng sợ, đôi môi còn một giọt m.á.u. Ngay khoảnh khắc nàng ngoảnh , bóng dáng cao lớn của Tạ Thích Uyên đổ rầm về phía nàng, nhưng ngay lúc chạm nàng biến thành một con rắn nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay.

Mềm oặt xương, rũ rượi quấn lấy vai Tần Thù. Lúc trông giống với khi nàng mới nhặt về. Tần Thù giật , vội vàng truyền linh khí của để kiểm tra thể chất của . Trong kinh mạch vẫn còn vương một chút dư độc mà nàng thanh lọc xong, ngoài thì thương gì lớn, chỉ là bộ linh khí trong kinh mạch đều tiêu hao sạch sành sanh.

Tần Thù thử truyền một ít linh khí cho , nhưng phát hiện chẳng thấm tháp , chút linh khí ít ỏi của nàng truyền qua hệt như đá chìm đáy bể.

 

Loading...