7. TA KHUẤY ĐẢO TOÀN BỘ TU TIÊN GIỚI - Chương 560: Chạy trốn

Cập nhật lúc: 2026-05-03 03:08:02
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Thù im lặng một hồi lâu, đột nhiên vùi đầu lật sách.

Vọng Kiếm Chân nhân mới hồi thần, thấy Tần Thù lầm bầm lầu bầu: "Không hết, cứ đợi đấy, con sẽ lén học hết về cho chúng ! Con học thứ nhanh lắm."

Vọng Kiếm Chân nhân thì ngẩn một lúc, đột nhiên bật : "Cái con nhóc ..."

Chỉ ghi nhớ thôi thì vẫn đủ, Tần Thù còn âm thầm dùng ngọc giản trắng để chép một bản mang về.

Nàng là luyện khí sư, một nội dung dù nàng thể ghi nhớ nhưng quá hiểu tại như thế.

Chi bằng cứ chép , đợi khi về tông môn thì sẽ tới Khí tông một chuyến.

Tần Thù và Vọng Kiếm Chân nhân ở lì trong thư viện tròn một tháng. Phía Chưởng môn gọi Tần Thù giao lưu tỷ thí với để rạng danh tông môn, nhưng đều Vọng Kiếm Chân nhân trực tiếp từ chối.

"Nó đang việc quan trọng hơn." Vọng Kiếm Chân nhân suy nghĩ một chút, bổ sung thêm: "Quan trọng hơn cả thể diện."

Thích Nam nhận câu trả lời , cũng suýt chút nữa thì tức đến bật .

"Đệ cứ với nó, mấy đại tông môn liên thủ đưa giải thưởng, nó thể cần, nhưng những manh mối tìm thấy Tiên sơn thì bắt buộc mang về cho bản tôn!"

Gửi câu , Thích Nam Chân nhân xoay dẫn theo các t.ử khác tham gia giải thi đấu giao hữu với t.ử Trung Châu.

Tuy đến mức quá nổi bật, nhưng kiếm tu Đông Châu tuyệt đối là những kẻ mạnh nhất trong giới tu tiên.

Vọng Kiếm Chân nhân thấy Tần Thù đang sách chăm chú, nên cũng phiền nàng mà xoay rời .

Cuối cùng, Tần Thù cũng xong cuốn sách cuối cùng ghi chép về ma pháp khí.

Lúc , những cuốn sách công cụ bên tay nàng đều lật đến cũ nát. Nàng dậy vươn vai một cái, phát hiện Sư tôn lúc sớm còn ở bên cạnh nữa.

Ước chừng là ông cảm thấy vô vị, nên chạy đ.á.n.h .

Như cũng , nàng thể tới tiệm tạp hóa ở khu Tây thành để xem đống bảo bối của Tiền Ninh.

Tần Thù phủi bụi trần hề tồn tại , hình lóe lên xuống tới cầu thang, thêm một lóe lên nữa khỏi thư viện.

Nói về pháp, tu sĩ Đông Châu cũng dẫn đầu giới tu tiên như .

Một tu sĩ Trung Châu dừng bước đầu bóng dáng biến mất bên cạnh , nhíu mày vẻ mặt đầy hoang mang mà gãi gãi gáy.

"Mình ảo giác ?"

Tần Thù tìm hai qua đường hỏi đường tới khu Tây thành, khi nàng cửa tiệm tạp hóa, trong lòng vẫn chút kỳ lạ.

Ban đầu nàng cứ ngỡ dựa phận của Tiền Ninh, nơi cất giữ bảo bối kiểu gì cũng quy mô tương đương với cửa tiệm nàng tới hôm qua, thể là một tiệm nhỏ tên tuổi thế ?

Cho dù chỉ đường, nàng vẫn suýt chút nữa thì tìm .

Tần Thù đẩy cửa bước , đột nhiên vang lên một trận tiếng chim cúc cu kêu.

Tần Thù dừng bước, thuận theo tiếng động qua, liền thấy một chiếc đồng hồ báo thức kiểu cũ treo tường.

Ngay đó, một đàn ông trung niên để râu quai nón từ trong đống tạp hóa : "Có khách tới ? Cần mua gì ?"

Tần Thù xòe tay , một chiếc chìa khóa buộc dây từ lòng bàn tay nàng rơi xuống, treo lơ lửng giữa trung.

"Ta tới lấy đồ."

Theo ý định của Tần Thù, bản chỉ cần đưa chìa khóa , đối phương giao đồ cho nàng là thể rời .

điều nàng ngờ tới là, đàn ông trung niên ngay lập tức nhíu mày hỏi nàng: "Tiền Ninh ?"

Tần Thù nhún vai: "Ở Giáo đình đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/7-ta-khuay-dao-toan-bo-tu-tien-gioi/chuong-560-chay-tron.html.]

Người đàn ông im lặng Tần Thù một hồi, ngay khi Tần Thù tưởng rằng chuyến lẽ mang đống bảo bối , thì nọ lục tìm kệ hàng một hồi lâu, cuối cùng đưa cho nàng một chiếc hộp màu vàng sẫm.

Chiếc hộp qua là xuất phát từ bàn tay của luyện kim thuật sư, hiệu ứng gian.

Tần Thù lời cảm ơn với ông , định thu chiếc hộp nhẫn trữ vật nhưng phát hiện tài nào .

Nàng thử thu chiếc hộp miếng ngọc bội trữ vật của , thì nàng thành công.

Tần Thù thở phào nhẹ nhõm, may mà thu , nếu cứ bê một cái hộp luyện kim to đùng thế về, nàng còn lo lắng cho sự an của bản .

"Đa tạ."

Mãi cho đến khi trở về chỗ ở của , Tần Thù bố trí xong kết giới xung quanh phòng, lúc mới xếp bằng lấy chiếc hộp của Tiền Ninh .

Chiếc hộp vàng sẫm tỏa ánh kim loại sàn gỗ, Tần Thù xoa xoa tay, trong lòng dâng lên một sự phấn khích như khi mở túi mù.

Tiền Ninh rốt cuộc giấu bao nhiêu bảo bối đây?

Nàng cắm chiếc chìa khóa vàng ổ, khẽ xoay một cái, chiếc hộp phát một tiếng "cạch", nắp hộp từ từ mở một khe hở.

Tần Thù mở tung nó , luồng ánh sáng đặc hữu của bảo vật bên trong lập tức chiếu sáng khuôn mặt nàng.

Mắt Tần Thù sáng rực lên, nàng phóng thần thức bên trong, đại khái kiểm kê một lượt.

"Sáu chi mạch linh thạch, gậy phép, áo choàng ma pháp... phù văn luyện kim, còn cái là..."

Tần Thù tâm niệm động, một thứ đen thùi lùi xuất hiện trong tay nàng.

Tần Thù kiểm tra một hồi, cuối cùng phát hiện thứ một khe cắm phù văn, một luồng linh quang chợt lóe qua đại não nàng.

"Thứ chẳng lẽ chính là truyền thuyết... Ma pháp khí?"

Tần Thù lập tức trở nên phấn khích, quả nhiên hổ là Tiền Ninh! Ngay cả thứ thế cũng !

Nàng vốn kiếm một cái ma pháp khí thực sự để xem thử, dù thì kiến thức giấy rốt cuộc vẫn nông cạn, vẫn xem đồ thật, nghiêm túc thực hành một chút mới .

Hiện giờ ma pháp khí cầm trong tay, nàng tiện tay lấy một lá linh phù hệ hỏa ấn lên đó.

Tay đặt lên nút bấm ở phía ma pháp khí, định dùng lực thì nàng khựng .

Thôi cứ từ từ , nàng ước lượng uy lực của thứ , ngọn các lâu nhỏ đ.á.n.h sập thì ?

Bỏ , để hôm khác đổi chỗ khác thử.

Ngoài cái ma pháp khí , bên trong còn một chiếc áo choàng ma pháp thế mà tự mang hiệu ứng ẩn .

Điều khiến Tần Thù vô cùng mừng rỡ, nàng lấy khoác lên , dạo một vòng quanh cửa phòng, phát hiện căn bản ai chú ý tới , lúc mới hài lòng.

Tiền Ninh đưa cho nàng nhiều bảo bối như , nàng với tư cách là bạn bè đương nhiên cũng giúp giải ưu bớt khó khăn.

Tần Thù lấy ngọc giản truyền tin , gửi cho Tiền Ninh một tin nhắn: "Tiền Ninh mến, ngươi vẫn chứ?"

Ngay khi gửi câu , Tần Thù vẫn còn đang nghĩ, chắc bắt Sứ giả Thánh quang chứ?

Tuy nhiên lâu , Tần Thù nhận tin nhắn hồi đáp của Tiền Ninh: "Nói thật lòng thì, cho lắm."

Tiền Ninh quả dại mới gặm một nửa trong tay, khổ một tiếng.

Thể chất của ma pháp sư vốn dĩ yếu, từ nhỏ tới lớn đều hầu chăm sóc, hiện giờ dựa chính để sinh tồn trong khu rừng rậm , quả thực hề dễ dàng.

con đường là do chọn, tuy vất vả một chút, nhưng đây là đầu tiên trong đời nếm trải hương vị của tự do.

"Ngươi đang ở ? Gặp khó khăn gì ? Ta giúp ngươi thế nào đây?" Giọng của Tần Thù truyền từ trong ngọc giản.

Nụ mặt Tiền Ninh cũng dịu đôi chút: "Thù, cảm ơn cô, nhưng còn ở thành Áo nữa . Nửa tháng dùng tấm phù truyền tống mà cô đưa, chính xác hơn là, hiện giờ cũng đang ở nữa, chỉ đây là một khu rừng rậm."

Loading...