7. TA KHUẤY ĐẢO TOÀN BỘ TU TIÊN GIỚI - Chương 8: Đan điền của nàng có vấn đề
Cập nhật lúc: 2026-01-26 20:35:59
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong đầu Tần Thù tràn ngập nghi vấn, chuyện là ? Linh khí ngũ sắc ngập trời của nàng mất ?!
Hay là cảnh tượng đêm qua thực chất chỉ là do thiên thời địa lợi nhân hòa, trăm năm khó gặp, còn hiện tại mới chính là tư chất thật sự của nàng?
Nghĩ đến việc trong nguyên tác , nguyên tu luyện tám năm mới miễn cưỡng đạt tới cảnh giới Luyện Khí tầng thứ ba, trái tim Tần Thù lập tức nguội lạnh mất một nửa.
Nàng nhắm mắt nữa, tĩnh tâm ngưng thần, vận chuyển linh khí theo một Đại Chu Thiên. Nhìn trong đan điền, nơi ba loại linh khí đang phân định rạch ròi, nàng chợt cảm thấy hoang mang.
Sao đan điền của nàng bình thường ? Vậy luồng linh khí màu tím tu luyện đêm qua rốt cuộc là thế nào?
Lòng nàng rối như tơ vò, vạn điều hiểu, khổ nỗi chẳng lấy một vị sư phụ nào ở bên để chỉ điểm mê tân.
Tại Huyền Thiên Tông, chỉ khi tiến nội môn mới thể bái trướng các vị trưởng lão ở mỗi đỉnh núi. Đệ t.ử ngoại môn đa phần chỉ là hạng tùy tùng góp cho đủ quân , chẳng ai rảnh rỗi để giải hoặc cho họ bất cứ lúc nào.
nếu nghi vấn, họ đợi đến khi tới Truyền Công Đường để thỉnh giáo, các sư sư tỷ ở đó mới giúp họ giải đáp. Thế nhưng Tần Thù rõ ràng nhầm chỗ, Truyền Công Điện chẳng lấy một bóng , bản nàng cũng rõ sự tình .
Sắc mặt Tần Thù ngưng trọng, nàng cẩn thận quan sát tàn tích của luồng linh khí màu tím còn sót trong đan điền.
Nhìn kỹ nàng mới phát hiện, luồng t.ử khí vốn đang an phận ở một góc giờ đây cũng bắt đầu chịu yên. Nó đang từng chút một thôn phệ hỏa linh khí màu đỏ ở gần nó nhất.
Tần Thù trơ mắt nó dần dần lớn lên, nó nuốt sạch sành sanh bộ linh khí trong đan điền, cuối cùng ngưng tụ thành một luồng t.ử khí to bằng hạt lạc.
Tần Thù lặng , trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác khủng hoảng mãnh liệt.
Với cái hiệu suất , đến bao giờ nàng mới thể tu luyện tới Trúc Cơ?
Lúc đầu Tần Thù còn định dạo quanh xem tiên sơn rốt cuộc , giờ thì chẳng còn tâm trí mà nữa. Cổ nhân đúng: "Dục tốc bất đạt", nhưng cổ nhân cũng dạy: "Chim ngu bay ". Với cái tư chất hiện giờ, e là nàng bay ngừng nghỉ mới .
Tần Thù tiếp tục khoanh chân nhập định. Vận chuyển một Đại Chu Thiên mất hai khắc, mà một vòng cũng chỉ thu hoạch lượng linh khí bằng một hạt lạc.
Một canh giờ tám khắc, một ngày mười hai canh giờ. Nói cách khác, nếu nàng bất kể ăn uống, bỏ qua ngủ nghê, ngừng thiền tu luyện cả ngày, tổng cộng cũng chỉ thu hoạch bốn mươi tám "hạt lạc"...
Tần Thù cứ lẩn quẩn bên bờ vực phát hỏa, nhưng cũng dần chấp nhận phận.
Trong giới tu tiên, thiền thể thế giấc ngủ, cùng lắm thì nàng ngủ nữa! Mỗi ngày luyện nhiều hơn nguyên bốn canh giờ, tu vi của nàng chắc chắn thể đạt tới Luyện Khí tầng sáu trở lên.
Đến khi đạt tới Luyện Khí tầng ba, nàng thể nhận nhiệm vụ ngoài lịch luyện, lúc đó nếu gặp cơ duyên, việc Trúc Cơ là vô vọng.
Mãi cho đến khi mặt trời xuống núi, bụng kêu "rồn rột", Tần Thù mới nhận trời còn sớm, đến giờ dùng cơm. Nàng men theo con đường lúc sáng tới thiện đường, nhưng cửa nơi đó đóng từ lâu.
Tần Thù xoa cái bụng đói cồn cào, thở dài, đành lên Tây Sơn tìm cây Kim Hồng Lựu một nữa.
Lần tới nàng còn vác theo hai tảng đá lớn, định bụng kê chân xem hái tới . Thế nhưng, khi nàng vất vả hái một quả, một giọng lạnh lùng trong trẻo đột nhiên vang lên từ phía :
"Hóa quả nhiên kẻ trộm linh quả của ."
Giọng vô cùng quen thuộc, Tần Thù mơ cũng thể quên , cả nàng lập tức cứng đờ tại chỗ.
"Còn mau xuống ?" Đối phương thấy nàng ngây đó, bèn lạnh lùng bồi thêm một câu.
Lúc Tần Thù mới ủ rũ nhảy xuống khỏi tảng đá, xoay , nàng rốt cuộc cũng rõ tướng mạo của nam nhân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/7-ta-khuay-dao-toan-bo-tu-tien-gioi/chuong-8-dan-dien-cua-nang-co-van-de.html.]
Người nọ khoác bộ trường bào trắng muốt, bên hông treo một khối mặc ngọc lệnh bài – biểu tượng phận t.ử nội môn của Huyền Thiên Tông. Hắn mày kiếm mắt sáng, tóc đen xõa dài tới thắt lưng. Một cơn gió chiều lướt qua, làn tóc mây tung bay theo gió, trông tựa như tiên nhân thể cưỡi gió mà bất cứ lúc nào.
Chỉ riêng tướng mạo quả thực vốn liếng để mê hoặc lòng , chẳng trách nguyên từ nhỏ vì mà điên đảo. Nếu năm đó khi nguyên đào thoát khỏi Ma tộc, gặp vị đại sư , thì lẽ cuối cùng rơi tay nữ chính Tần Miên.
"Sư ." Tần Thù cung kính hành lễ, trong tay vẫn còn nắm c.h.ặ.t một quả Kim Hồng Lựu.
Thành Ngạn thấy cách xưng hô của Tần Thù, chân mày khẽ nhướn: "Ngươi là t.ử của đỉnh nào?"
Tần Thù dám ngẩng đầu, tầm mắt dán c.h.ặ.t mũi chân, ngoan ngoãn đáp lời: "Đệ t.ử bái trướng trưởng lão nào, hiện chỉ là t.ử ngoại môn của Đan Tông."
Thành Ngạn tỏ vẻ hiểu, khẽ hếch cằm, thần sắc lãnh tuấn, liếc Tần Thù đầy khinh bạc: "Chỉ là một t.ử ngoại môn mà cũng dám động tới Kim Hồng Lựu của ? Ai cho ngươi cái gan đó?!"
Tần Thù mím môi, trong lòng nàng lúc , hình nhân thế mạng ghi tên "Ôn Trì" nàng đ.â.m cho nát bấy! Thật là hại c.h.ế.t nàng mà, nàng tin Ôn Trì cây linh quả là của đại sư , tại còn bắt nàng tới đây hái?!
"Đệ t.ử ..."
Nàng định mở lời thì một giọng khác truyền tới: "Là ."
Tần Thù ngẩn , nghiêng đầu sang, liền thấy cây quế bên cạnh từ bao giờ xuất hiện một bóng áo xanh.
Ôn Trì từ cao xuống Thành Ngạn, : "Đại sư , là bảo tiểu t.ử tới hái quả đấy."
Tần Thù Ôn Trì đột ngột xuất hiện, tuy chút cảm kích vì thu hút hỏa lực giúp , nhưng vẻ mặt mà như của , nàng cứ thấy hai gì đó hợp .
Chẳng trách bảo nàng hái quả, hóa nàng đem công cụ .
Tần Thù hung hăng lườm Ôn Trì một cái, hành động cũng bắt thóp. Ánh mắt Ôn Trì dời sang Tần Thù: "Tiểu hài t.ử nhà ngươi, lườm gì? Linh quả cũng bụng ngươi , chẳng lẽ Kim Hồng Lựu mà đại sư dày công chăm bón ngon ?"
Tần Thù mím môi im lặng, Thành Ngạn chau mày : "Nếu là Ôn Trì bảo ngươi tới thì chuyện bỏ qua. Sau nơi đây cấm tự tiện xông !"
Để câu đó, phất tay áo một cái, lập tức biến mất tại chỗ.
Ôn Trì chậc chậc hai tiếng: "Thật là hung dữ quá mà..."
Vừa , nhảy xuống khỏi cây, Tần Thù – loay hoay nửa ngày mới hái một quả linh quả – bật .
"Chỉ vì một quả mà dọa đứa nhỏ sợ đến thế , uổng công giáo huấn nãy giờ, thật chẳng đáng."
Hắn khép chiếc quạt xếp trong tay , gõ nhẹ hai cái lên cây, bốn quả linh quả liền rơi rụng lòng Tần Thù: "Cầm lấy mà ăn."
Tần Thù nhất thời phân vân nên nhận , Ôn Trì lên tiếng: "Xem ngươi dẫn khí nhập thể, cũng là một hạt giống . Chỉ tiếc là ngươi ngu ngốc, linh khí mà dùng. Nếu ngươi sớm học cách 'cách thủ vật', thì hôm nay cũng chẳng đại sư bắt quả tang thế ."
Lúc bảo ngu ngốc, Tần Thù còn chút tức giận, nhưng đến câu , nàng liền ngẩn .
nhỉ! Nàng thể dùng linh khí để hái mà!
Chỉ trách mười tám năm sống kiếp phàm nhân ăn sâu m.á.u thịt, khiến nàng nhất thời nghĩ cách lối tắt .
Ôn Trì mãn nguyện dáng vẻ ngây ngốc của nàng mà lớn, đoạn mới dặn dò thêm một câu: "Sau chớ đặt chân tới nơi nữa, đại sư mà nổi giận thì một tiểu t.ử như ngươi thể đối phó ."
Đến câu cuối cùng, chân mày khẽ nhíu , thần sắc cũng dần trở nên ngưng trọng.