Quý Hướng Viễn nhiệt tình vẫy vẫy tay: “Ngạn Tâm, đây, xem mang gì cho bà !” Nói dừng xe, vỗ vỗ chiếc đài radio yên .
Kiều Ngạn Tâm nghi hoặc hỏi: “Quý Hướng Viễn, ông cũng sắm đài radio thế?”
“Ngạn Tâm, cái là đặc biệt tặng cho bà đấy. Thế nào, đối xử với bà chứ? Bà thể dùng đài để tin tức, đài phát thanh. Đừng khách sáo với , bà cứ nhận lấy !”
Đừng là Quý Yến Lễ mua đài cho Kiều Ngạn Tâm , kể cả cô thì cũng đời nào nhận đồ của Quý Hướng Viễn. Tim cô thắt , bỗng nhiên nghi ngờ: chẳng lẽ Quý Hướng Viễn ý định đó với ?
Kiều Ngạn Tâm lập tức : “Không cần , đài . Quý Hướng Viễn, lẽ hiểu lầm ông, nhưng vẫn rõ ràng: bất kể ông tâm tư gì với , vĩnh viễn thể thích ông , cùng lắm chỉ coi ông là bạn thôi.”
Kiều Ngạn Tâm xử lý vấn đề tình cảm xưa nay luôn thẳng thắn, dứt khoát. Thích thì rõ, thích càng rõ hơn. Cô ghét nhất loại rõ ràng thích nhưng vẫn thản nhiên hưởng thụ sự quan tâm của họ.
Quý Hướng Viễn ngờ từ chối trực tiếp như , lòng như d.a.o đ.â.m, uất ức : “Kiều Ngạn Tâm, bà ác quá, dù thích thì cũng cần như chứ.”
“Có những lời rõ từ đầu vẫn hơn. Quý Hướng Viễn, ông về , đừng đến tìm nữa, cũng về đây.” Dứt lời, cô sải chân lên xe, đạp thật nhanh…
Tống Vân Đình nhíu mày vẻ thất thần của Quý Hướng Viễn, đáy mắt hiện lên một tia lạnh lẽo. Anh Thẩm Thanh Nịnh bên cạnh cũng đang sắc mặt u ám, như : “Hóa tên ngốc Quý Hướng Viễn và Kiều Ngạn Tâm cũng quan hệ đơn giản. của Quý Hướng Viễn mắt cao hơn đầu, ghét nhất loại con gái cứ bám lấy con trai bà . Thanh Nịnh, cô xem nếu để Quý Hướng Viễn Kiều Ngạn Tâm chỉ mập mờ với Quý Yến Lễ mà còn quấn lấy con trai bà buông, bà sẽ gì?”
Đáy mắt Thẩm Thanh Nịnh tràn đầy khoái cảm trả thù điên cuồng: “Chó c.ắ.n ch.ó thôi, cứ để mụ ngốc Bạch Ninh đó đối phó với Kiều Ngạn Tâm! Chúng cứ chờ xem kịch !”
Nga
Nghe , Tống Vân Đình nhàn nhạt liếc Thẩm Thanh Nịnh một cái, giọng trầm xuống vài phần: “ đây!” Nói xong, một tay đút túi quần, rảo bước rời . Thẩm Thanh Nịnh ngã xuống thần đàn, đang lúc vạn phỉ nhổ, ngoài mặt Tống Vân Đình đương nhiên sẽ quá gần cô . Anh cũng còn đưa đón cô học nữa.
Nhìn bóng lưng Tống Vân Đình rời dứt khoát, lòng Thẩm Thanh Nịnh nhói đau. Lúc , Vương Diễm và Trương Hồng khoác tay tới. Vương Diễm hung hăng huých vai cô , khiến Thẩm Thanh Nịnh lảo đảo lùi mấy bước, suýt ngã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-122-loi-tu-choi-thang-thung.html.]
“Vương Diễm, cô giỏi lắm, dám cố ý đ.â.m !”
Vương Diễm đầu thè lưỡi với Thẩm Thanh Nịnh: “Đâm cô đấy, đồ g.i.ế.c !”
Trương Hồng cũng bồi thêm: “Thẩm Thanh Nịnh, một kẻ hạ độc g.i.ế.c như cô mà còn mặt mũi sủa ? Tưởng vẫn là cục cưng của thầy cô chắc? Cô cũng giống chúng thôi, thầy cô ghét bỏ từ lâu !”
Hai cùng “hừ” một tiếng khinh bỉ khoác vai xa. Thẩm Thanh Nịnh đầy bụng nhục nhã và phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi: “Kiều Ngạn Tâm, đều tại cô hại ! tuyệt đối để cô yên !”
Thấy Quý Hướng Viễn vẫn thẫn thờ bên xe đạp, Thẩm Thanh Nịnh bước tới, hừ lạnh một tiếng, mỉa mai: “ là chị dâu thì vẫn hơn nhỉ!”
Gương mặt Quý Hướng Viễn phủ một tầng sương lạnh, nheo mắt hỏi : “Thẩm Thanh Nịnh, cô định giở trò gì đấy?”
Thẩm Thanh Nịnh khẩy, ngước mắt Quý Hướng Viễn, lặp nữa đầy châm chọc: “ là chị dâu thì vẫn hơn!” Dứt lời, cô lạnh bỏ .
Quý Hướng Viễn nhíu mày mắng: “Đồ bệnh!” Mắng xong cũng đạp xe mất.
Kiều Ngạn Tâm hắt một cái thật mạnh, dụi dụi mũi. Tối nay cô đến đoàn văn công, nhưng tối mai thì một chuyến để diễn bài “Bạch dương tán dương”. Cô quyết định một bản thảo tuyên truyền cho buổi biểu diễn văn nghệ, ngày mai đưa cho Diệp Vân xem thử. Nền tảng văn chương của cô vững chắc, bản thảo tuyên truyền thành vấn đề.
Để dành thêm thời gian, Kiều Ngạn Tâm nấu bữa tối đơn giản: băm nửa bát thịt vụn món mì thịt kho. Ăn xong, rửa bát đĩa sạch sẽ, cô bàn học. Vừa thấy hai cuốn sách toán Quý Yến Lễ mua cho, nỗi nhớ trào dâng mãnh liệt. Cô tính thời gian, trưa mai Quý Yến Lễ mới đến Lan Thị, mà mai cô vẫn học. Nghĩa là nhanh nhất cũng tối mai học về cô mới nhận điện thoại của .
Cô mặt , thấy giường quần áo của xếp ngay ngắn, váy phẳng phiu, bên là bộ nội y màu tím nhạt và chiếc quần lót trắng mềm mại.