“ cứ tưởng Quý Yến Lễ định ở cả đời, ngờ thằng chả sắp lấy vợ .”
Bạch Nguyệt Nga hào hứng bếp. Lục Kiến Quốc sang mắng Lục Chính Hằng: “Người là Yến Lễ sắp kết hôn , còn lớn hơn nó một tuổi mà vẫn thấy động tĩnh gì? Không hổ ?”
Lục Chính Hằng hì hì như con cáo già: “Anh, chẳng qua là em gặp phù hợp thôi. Nếu gặp , em cũng cuống cuồng cưới ngay chứ!”
Ăn cơm xong, trò chuyện với nhà họ Lục một lát, Kiều Ngạn Tâm mới đạp xe về nhà. Vừa lấy chìa khóa mở cổng viện, một chiếc ô tô nhỏ dừng bên ngoài. Quý Hướng Viễn bước xuống xe, gượng gạo mỉm với cô. Sau vụ cuốn nhật ký, Kiều Ngạn Tâm cũng cảm thấy khó đối mặt với .
Quý Cẩm Lương cũng bước xuống, giọng sang sảng như chuông đồng: “Còn mau chào chị dâu ?”
Kiều Ngạn Tâm vội vàng đón tiếp, chào hỏi Quý Cẩm Lương , sang Quý Hướng Viễn, nhất thời gì cho . Quý Hướng Viễn cúi đầu, trông ủ rũ, khẽ ngước mắt cô lí nhí gọi: “Chị dâu.”
Kiều Ngạn Tâm mỉm đáp : “Quý Hướng Viễn, tạm thời cứ gọi tên , chờ và Yến Lễ kết hôn đổi cách xưng hô cũng muộn.”
Quý Hướng Viễn gật đầu. Không hiểu , từ khi gọi một tiếng “chị dâu”, Kiều Ngạn Tâm bỗng cảm giác như lớn con cháu, giọng điệu cũng vô thức mang theo vài phần hiền từ.
Nga
“Chú Quý, Hướng Viễn, mời nhà ạ.”
Quý Cẩm Lương ngay mà bên hàng rào vườn rau một lúc, gật đầu tán thưởng: “Vườn rau chăm sóc đấy, bài bản.” Người trẻ tuổi mà trồng rau giỏi thế nhiều, ánh mắt Quý Cẩm Lương Kiều Ngạn Tâm thêm vài phần khen ngợi.
Vào trong nhà, Quý Cẩm Lương quan sát đồ đạc, điện máy cao cấp, lập tức đoán chắc chắn là do Quý Yến Lễ sắm sửa. Đống đồ giá trị nhỏ, nhiều thứ dù phiếu cũng chắc mua . Ông thầm cảm thấy an lòng, đây còn lo Kiều Ngạn Tâm ở bên cạnh tảng băng như Quý Yến Lễ sẽ chịu thiệt thòi, ngờ thằng con trong khoản cưng chiều vợ “tự học thành tài” như .
Kiều Ngạn Tâm rót cho Quý Cẩm Lương ly nóng, lấy từ tủ lạnh một chai nước ngọt cho Quý Hướng Viễn.
Quý Cẩm Lương thẳng vấn đề: “Ngạn Tâm, chú đưa Hướng Viễn đến đây tối nay chủ yếu là hai việc. Một là để nó trực tiếp xin cháu, hai là... lát nữa chúng tiếp.” Nói xong, ông lườm Quý Hướng Viễn một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-139-sinh-le-cua-quy-gia.html.]
Sắc mặt Quý Hướng Viễn đỏ bừng, Kiều Ngạn Tâm nghiêm túc giải thích: “Chị dâu, em thật sự chị là chị dâu của em, nếu em chắc chắn dám... Chị yên tâm, giờ em còn... còn thích chị kiểu đó nữa. Từ nay về trong lòng em, chị chỉ là chị dâu thôi, em sẽ tôn trọng chị như tôn trọng trai em .”
Kiều Ngạn Tâm mỉm gật đầu: “Người tội. Chiều nay hiệu trưởng trường công khai tuyên dương , dập tắt những ảnh hưởng từ vụ việc của cô Bạch . Chắc chỉ vài ngày nữa là chuyện sẽ êm xuôi thôi. Hướng Viễn, đừng để tâm quá.”
Quý Hướng Viễn gật đầu, : “Chuyện đúng là của em, em ngờ bà lén xem nhật ký của em...”
Quý Cẩm Lương lập tức phản bác: “Nếu tâm tư đắn, thèm xem nhật ký ?” Quý Hướng Viễn cúi đầu im lặng.
Quý Cẩm Lương tiếp: “Ngạn Tâm, cháu yên tâm, dì Bạch của cháu điều chuyển về dạy học ở một trường tiểu học cách đây gần trăm cây . Chú và Hướng Viễn mới đưa bà bến xe xong.”
Tuy ba Quý Cẩm Lương là thưởng phạt phân minh, dù là phạm cũng nương tay, nhưng khi Bạch Ninh “đày” xa như , Kiều Ngạn Tâm vẫn khỏi kinh ngạc. Một phụ nữ thành phố kiêu kỳ như Bạch Ninh mà về quê dạy học, chắc chắn sẽ sốc lắm, khi tức phát điên cũng nên. Kiều Ngạn Tâm chẳng mảy may thấy tội nghiệp cho bà .
Quý Cẩm Lương liếc Quý Hướng Viễn, lập tức chạy ngoài, lấy từ cốp xe một chiếc túi nhung sang trọng, hai tay dâng cho ba .
Quý Cẩm Lương híp mắt: “Ngạn Tâm , theo phong tục ở Vân Thành, nhà trai chính thức đến nhà gái xin cưới thì hôn sự mới coi như định đoạt.”
Đôi mắt của Kiều Ngạn Tâm thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, hóa chú Quý đến để Quý Yến Lễ cầu hôn. Cô vội : “Chú Quý, thật cần khách sáo như ạ...”
“Đây khách sáo cháu. Yến Lễ lớn hơn cháu nhiều tuổi như , cháu chọn nó là phúc của nó, Quý gia chúng càng lễ nghĩa cho đủ.”
Quý Cẩm Lương mở túi, đầu tiên lấy một phong bao lì xì đỏ ch.ót dày, một chiếc đồng hồ tinh xảo, đó là một chiếc hộp màu đỏ sẫm.
“Phong bao 1999 đồng, chú chúc cháu và Yến Lễ trăm năm hạnh phúc, bền lâu mãi mãi.” Mở hộp , bên trong là một chiếc vòng tay vàng ròng sáng loáng.