Tống Vân Đình theo Tống Viện Triều đến cửa căn nhà nhỏ của Kiều Ngạn Tâm. Nhìn căn nhà ngói bốn gian khang trang, ngăn nắp cùng vườn rau xanh mướt dọc theo tường bao, tâm trạng Tống Vân Đình vô cùng phức tạp. Hắn cứ ngỡ khi dọn khỏi nhà , Kiều Ngạn Tâm cùng lắm là ở trong một căn phòng nhỏ do Quý Yến Lễ thuê, ngờ cô ở trong một tiểu viện độc lập thế !
Kiều Ngạn Tâm dựa cái gì mà ở trong căn nhà như ?
Tống Viện Triều bảo: “Vân Đình, con gõ cửa .”
Tống Vân Đình sa sầm mặt, gõ mạnh lên cánh cổng lớn vài cái. Kiều Ngạn Tâm mới dọn thức ăn lên bàn , kịp động đũa, tiếng gõ cửa liền vội vàng . Qua khe cửa, thấy ngoài là Tống Vân Đình, sắc mặt cô khỏi trầm xuống. Cô cảm thấy bực bội, Tống Vân Đình cô ở đây? Hắn đến đây gì?
Lúc , giọng của Tống Viện Triều vang lên từ bên ngoài: “Ngạn Tâm, nhà cháu? Là chú đây, chú Tống của cháu đây.”
Kiều Ngạn Tâm đành mở cổng. Cô chỉ cần Tống Viện Triều ở đó, cô thể nào phớt lờ Tống Vân Đình . Cô lạnh nhạt liếc Tống Vân Đình một cái sang Tống Viện Triều: “Chú Tống, chú đến đây ạ?”
“Ngạn Tâm, chú đặc biệt đến để chúc mừng cháu. Vân Đình cháu và Yến Lễ đính hôn cũng vui mừng lắm, nên đòi cùng chú. Ha ha, định cho hai cha con chú một lát ?”
Kiều Ngạn Tâm nghiêng nhường đường: “Chú Tống, mời chú ạ.”
Tống Vân Đình lầm lũi theo Tống Viện Triều nhà. Ngay khi bước chân phòng khách, cảm giác khó chịu trong lòng càng thêm mãnh liệt. Nhìn bộ sofa da sang trọng, bàn , tủ kệ đồng bộ, Tống Vân Đình siết c.h.ặ.t nắm tay. Lại thấy chiếc tivi màu đặt tủ, cùng với radio và tủ lạnh đặt cạnh cửa bếp, tâm trạng còn dùng từ “khó chịu” để diễn tả nữa.
Tống Vân Đình mơ cũng một chiếc radio, mà Kiều Ngạn Tâm chỉ radio mà còn cả tivi, tủ lạnh – những món đồ điện t.ử xa xỉ thời bấy giờ... Nghĩ đến cảnh mỗi ngày cực khổ dán hộp giấy kiếm từng hào, thức đến nửa đêm dám ngủ, còn Kiều Ngạn Tâm ở nhà lầu, xem tivi, radio, dùng tủ lạnh, cuộc sống thong dong tự tại.
Sự tương phản quá lớn khiến Tống Vân Đình như rơi xuống vực thẳm. Trong phút chốc, lòng đố kỵ trong mọc lên như cỏ dại, chua chát vô cùng, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ quan tâm.
Tống Viện Triều quanh căn phòng, lộ vẻ kinh ngạc: “Ngạn Tâm, căn nhà cháu bài trí quá, chà, bộ sofa là đắt tiền ! Lại còn cả tivi, radio nữa, Ngạn Tâm , cháu bước sang cuộc sống hiện đại hóa đấy!”
Kiều Ngạn Tâm mỉm rạng rỡ, thuận miệng đáp: “Mấy thứ đều là Yến Lễ sắm cho cháu đấy ạ, mắt của lúc nào cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-143-su-do-ky-cua-tong-van-dinh.html.]
Giọng của cô tràn đầy hạnh phúc và ngọt ngào, đặc biệt là khi nhắc đến tên Quý Yến Lễ, sự dịu dàng vô thức toát khiến Tống Vân Đình tức đến nổ đom đóm mắt. Kiều Ngạn Tâm còn bồi thêm một câu: “Căn nhà cũng là Yến Lễ mua, bảo cháu cứ tạm thời ở đây.”
Tống Vân Đình liếc cô một cái, thầm nghĩ: *Có gì mà đắc ý chứ? Cô chẳng qua cũng chỉ là con chim vàng Quý Yến Lễ nuôi nhốt thôi, sớm muộn gì cũng chán cô đuổi cô khỏi nhà cho xem!*
Kiều Ngạn Tâm chẳng buồn để ý đến , sang với Tống Viện Triều: “Chú Tống, chú ăn cơm ? Ngồi xuống ăn cùng cháu một chút nhé.”
Tống Viện Triều vốn tính tình chất phác, thật lòng coi Kiều Ngạn Tâm như nhà nên thẳng thắn đáp: “Chú với Vân Đình đều ăn gì cả, Ngạn Tâm, cháu nấu đủ cơm ?”
Kiều Ngạn Tâm thầm nghĩ, cô thà đem cơm cho ch.ó ăn còn hơn để Tống Vân Đình đụng một miếng. Cô áy náy Tống Viện Triều: “Chú Tống, thật xin chú, cháu hai đến nên chỉ nấu đủ cho một cháu ăn thôi ạ.”
Sắc mặt Tống Vân Đình lập tức đen như nhọ nồi, lạnh lùng : “ đói!” Hắn lờ mờ cảm thấy Kiều Ngạn Tâm bây giờ khinh thường , mà cô càng khinh thường thì càng chứng tỏ bản mặt cô.
Nga
Kiều Ngạn Tâm mặc kệ , bếp xới một bát cơm cho Tống Viện Triều, tươi: “Chú Tống, chú nếm thử tay nghề của cháu xem .”
Tống Vân Đình thấy thừa thãi, hầm hầm ngoài sân. Ăn cơm xong, Tống Viện Triều đưa cho Kiều Ngạn Tâm một phong bao lì xì, chút ngượng ngùng : “Ngạn Tâm, cháu đính hôn là chuyện lớn, chú Tống lẽ mừng cho cháu nhiều hơn, nhưng mà... Chút ít là tấm lòng của chú, cháu đừng chê nhé. Chú chúc cháu và Yến Lễ bách niên hảo hợp, hạnh phúc trọn đời!”
Kiều Ngạn Tâm nhận lấy phong bao, cảm ơn ông. Cô hỏi khẽ: “Chú Tống, chú khám ở bệnh viện ạ? Bác sĩ thế nào?”
Sắc mặt Tống Viện Triều thoáng tối sầm , nhưng ông nhanh ch.óng gượng : “Khám cháu ạ, phổi chỉ chút vấn đề nhỏ thôi, uống vài thang t.h.u.ố.c là khỏi ngay, cháu lo cho chú .”
Kiều Ngạn Tâm lập tức nhận ông đang dối, lòng cô nặng trĩu. Cô chân thành khuyên nhủ: “Sức khỏe là vốn quý nhất, chú Tống ạ, dù thế nào nữa chú cũng đặt sức khỏe của lên hàng đầu.”