80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca - Chương 145: Lời Đề Nghị Đáng Ngờ

Cập nhật lúc: 2026-02-19 00:20:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý Yến Lễ cô trêu chọc đến ngứa ngáy trong lòng, cố nén nén. Anh khẽ một tiếng: “Được , quấn lấy em nữa, ngủ ngon.”

Sau khi cúp điện thoại, Kiều Ngạn Tâm thêm hai bộ đề toán học, thành nốt phần kết của câu chuyện ngắn tối qua xong. Nhìn đồng hồ, hơn 12 giờ đêm, cô vội vàng chui chăn nhắm mắt ngủ.

Thẩm Thanh Nịnh gần đây ở trường học sa sút đến cực điểm, một lòng mượn kỳ thi giữa kỳ để tạo nên một cú lội ngược dòng ngoạn mục, vì cũng học hành liều mạng.

Hôm nay, Vương lão sư gọi Thẩm Thanh Nịnh văn phòng, đặc biệt động viên cô .

“Thanh Nịnh, hiệu trưởng chỉ thành tích, thi đại học cũng chỉ thành tích. hỏi thăm , hiện tại chính sách ngày càng rộng rãi. Chỉ cần tương lai em thể thi đỗ một trường đại học , những hình phạt ghi tội của trường chúng , thậm chí cả chút án tích cũng chẳng là gì. Tiền đồ của em vẫn sẽ xán lạn. Chỉ cần em đủ xuất sắc, ai còn sẽ mãi chằm chằm chút tì vết của em mà buông tha?”

Thẩm Thanh Nịnh xong nhiệt huyết sôi trào, thề thốt cam đoan: “Vương lão sư ngài yên tâm, em nhất định sẽ học thật ! Lần thi nhất định sẽ ngài thất vọng.”

Vương lão sư khen ngợi , lời thấm thía khuyên nhủ: “Thanh Nịnh, tuy rằng em ưu tú, đáng tiếc vẫn luôn là hạng nhì khối, vẫn kém hạng nhất một chút cách. Hạng nhì chính là hạng nhì, chỉ cần hạng nhất còn đó, hạng nhì vĩnh viễn đều kém một bậc. Lão sư em và Tống Vân Đình quan hệ bình thường, em cần vội vàng biện giải, lão sư cũng phê bình em. Ý của lão sư là, hy vọng em thể chủ động chuyện với Tống Vân Đình một chút, bảo nhường hạng nhất cho em…”

Thẩm Thanh Nịnh ngập ngừng: “Vân Đình nền tảng vững chắc, học tập cũng chăm chỉ, thành tích thi cử như mà nhường ạ?”

“Dù em và Tống Vân Đình mỗi cũng chỉ kém vài điểm. Em bảo Tống Vân Đình cố ý sai một câu, chẳng là nhường ? Một chút việc nhỏ như mà còn cần dạy em ?”

Tâm tư Thẩm Thanh Nịnh cũng lung lay. Tống Vân Đình mỗi đều hạng nhất khối, ngẫu nhiên hạng nhì, đối với cũng gì tổn thất.

Biết Tống Vân Đình cố ý tránh mặt , buổi chiều tan học, Thẩm Thanh Nịnh cố ý chờ ở cổng trường. Đợi Tống Vân Đình , cô kiều mị với , con hẻm nhỏ mà hai thường lui tới.

Một lát , Tống Vân Đình quả nhiên theo. Hắn chỉ nghĩ nhanh ch.óng về nhà gấp hộp giấy để kiếm thêm tiền, ngữ khí chút thiếu kiên nhẫn.

“Có chuyện gì?”

Thẩm Thanh Nịnh bĩu môi, vui : “Mấy ngày đến tìm em? Khó khăn lắm mới gặp một , vội vàng ? Tống Vân Đình thật , sợ Kiều Ngạn Tâm thấy em và ở bên ? Anh sợ cô ghen đúng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-145-loi-de-nghi-dang-ngo.html.]

Nga

Tống Vân Đình thở dài, kiên nhẫn dỗ dành cô .

“Sao lôi Kiều Ngạn Tâm ? Trong lòng , cô căn bản xứng để so sánh với em. Thanh Nịnh, sắp thi , về sớm ôn tập.”

Nghe , Thẩm Thanh Nịnh lúc mới chuyển giận thành vui. Cô tới gần Tống Vân Đình hai bước, mang vẻ lấy lòng : “Vân Đình, thi nhường em một chút . Anh cũng tình cảnh của em hiện tại tệ, chỉ thi hạng nhất khối, em mới thể một nữa nhận sự ưu ái của các lão sư, cũng để những kẻ xem thường em sự lợi hại của em. Anh đối với em như , nhất định sẽ nhường hạng nhất cho em, đúng ?”

Sắc mặt Tống Vân Đình khẽ biến, ngữ khí lạnh vài phần.

“Thanh Nịnh, thi cử chính là để kiểm tra thành tích thật của chúng . Nếu nhường hạng nhất cho em, chẳng là cùng em liên thủ lừa dối lão sư và nhà trường ? Chuyện như .”

Lý lão sư rõ ràng, hạng nhất khối kỳ thi giữa kỳ sẽ nhận 80 đồng tiền học bổng. Gia đình đang lúc khó khăn, 80 đồng nhất định ! Hắn tuyệt đối sẽ nhường hạng nhất!

Thẩm Thanh Nịnh thăm dò hỏi: “Vân Đình, đang từ chối em ?”

Tống Vân Đình thở dài. Hắn nếu trấn an Thẩm Thanh Nịnh, cô nhất định sẽ quấn lấy dứt. Hắn hiện tại tâm trạng để cùng cô loạn? Chi bằng tạm thời lừa dối cho qua chuyện.

Tống Vân Đình nâng ngón tay sờ cằm Thẩm Thanh Nịnh, ngữ khí ôn nhu : “Sao thể? Chẳng chỉ là một thi cử , mặc kệ hạng nhất hạng nhì, đều để bụng. Chỉ cần em vui, thế nào cũng . Anh sẽ cố ý sai hai câu, để điểm thấp xuống một chút. Bất quá mấy ngày nay em cũng ôn tập thật , đừng để Kiều Ngạn Tâm vượt qua em, nếu hạng nhất của sẽ thành công cốc.”

Thẩm Thanh Nịnh lập tức chuyển giận thành vui, nũng nịu , tràn đầy tự tin : “Vân Đình, vẫn là với em nhất… Bất quá cần lo lắng Kiều Ngạn Tâm sẽ vượt qua em, cô ngu ngốc như , dù học đến c.h.ế.t cũng thể vượt qua em!”

Tống Vân Đình sờ tóc Thẩm Thanh Nịnh, gật đầu: “ , Kiều Ngạn Tâm thể so với em? Đi thôi, nhanh về ôn tập , hôm nay tiễn em.”

Thẩm Thanh Nịnh vui vẻ gật đầu, cảm thấy nhất định thể thi hạng nhất khối, tức khắc vô cùng cao hứng.

 

 

Loading...