Giọng Quý Cẩm Lương cao, nhưng khí thế vô cùng áp đảo. Đặc biệt là cái uy nghiêm của vị trí cao lâu ngày, vô tình toát khiến cảm thấy nặng nề trong lòng.
Sắc mặt Tống Vân Đình căng cứng, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng.
Tống Viện Triều khô khốc : “Lão Quý, chuyện lẽ hiểu lầm gì đó.”
“ cũng thấy hiểu lầm. Viện Triều , xét về lý thì Ngạn Tâm thiết với ông hơn , ông hiểu con bé hơn mới đúng. Đứa trẻ đó thật sự là lỗ mãng như ?”
Tống Viện Triều nhất thời cứng họng. Trong ấn tượng của ông, Kiều Ngạn Tâm luôn lễ phép và hiểu chuyện. Trước đây khi còn ở nhà ông, việc nặng việc bẩn gì con bé cũng tranh , thật sự là một đứa trẻ đáng mến.
“Lão Quý, ...”
Quý Cẩm Lương tiếp tục: “ cố ý thiên vị Ngạn Tâm. Tuệ Phương là lớn, dẫn theo hai đứa trẻ choai choai đến đ.á.n.h với Ngạn Tâm, tính thế nào thì Ngạn Tâm cũng là chịu thiệt. Ông Tuệ Phương đ.á.n.h gãy hai chiếc răng, ông hỏi xem Ngạn Tâm đ.á.n.h thành bộ dạng gì ?”
Ánh mắt Tống Viện Triều né tránh, ông thật sự từng nghĩ đến việc Kiều Ngạn Tâm đ.á.n.h .
Tống Vân Đình xen : “Chú Quý, chú thể vì Kiều Ngạn Tâm là bạn gái của Quý Yến Lễ mà đổi trắng đen...”
Quý Cẩm Lương lạnh lùng liếc qua.
Tống Viện Triều quát: “Câm miệng! Người lớn đang chuyện, trẻ con xen mồm gì?”
Tống Vân Đình hậm hực mặt chỗ khác.
Quý Cẩm Lương Tống Viện Triều, chân thành : “Lão Tống, năm đó Kiều đỡ đạn cho hai chúng . Anh , chỉ để một đứa con gái duy nhất . Cho dù Ngạn Tâm chỗ nào chu , chúng cũng nên che chở con bé một chút, coi như là báo đáp ân tình của Kiều năm xưa, ông thấy đúng ?”
Những lời như một roi quất thẳng lòng Tống Viện Triều. Ông há miệng, nhất thời nên lời.
Quý Cẩm Lương kéo ngăn kéo, lấy hai trăm đồng, bước tới nhét tay Tống Viện Triều.
“Cầm lấy đưa Tuệ Phương và Tiểu Đào bệnh viện kiểm tra, mua ít đồ bồi bổ cho họ, sẵn tiện hỏi thăm Tuệ Phương một tiếng.”
Nga
Sắc mặt Tống Viện Triều chuyển từ đỏ sang tím, từ tím sang hồng, ông gằn giọng: “Lão Quý, ông tưởng đến tìm ông là vì tiền ?”
“ ý đó...”
Lòng Tống Viện Triều rối bời, ông đập xấp tiền xuống bàn, gắt gỏng bảo Tống Vân Đình và Tống Tiểu Đào: “Về nhà!”
Tống Vân Đình hất cằm, lạnh lùng Quý Cẩm Lương: “Chú Quý, chú đây là công khai bao che!”
Quý Cẩm Lương đáp: “Cháu cũng . Vân Đình, Ngạn Tâm là con dâu tương lai của chú, là nhà họ Quý. Cô phạm , nhà họ Quý sẽ gánh vác, nhưng nếu kẻ dám bắt nạt cô , nhà họ Quý cũng hạng ăn chay !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-174-su-bao-ve-cua-quy-cam-luong.html.]
Nhìn vẻ mặt ngạo nghễ và nghiêm nghị của Quý Cẩm Lương, Tống Vân Đình tức khắc cảm giác như giẫm đạp chân.
“Vân Đình, còn !”
Tống Vân Đình cứng nhắc mặt , xoay cùng Tống Viện Triều rời khỏi văn phòng.
Quân t.ử báo thù mười năm muộn, Tống Vân Đình thầm thề, sẽ một ngày đem tất cả những nhục nhã mà gia đình chịu hôm nay, trả gấp mười, gấp trăm cho Quý Cẩm Lương và Kiều Ngạn Tâm!
Sau khi mấy họ khỏi, Quý Cẩm Lương lập tức gọi điện cho Kiều Ngạn Tâm. Lúc đó cô đang bận chuyện với Quý Yến Lễ nên máy bận liên tục. Quý Cẩm Lương yên tâm, trực tiếp lái xe đến tận nhà Kiều Ngạn Tâm. Tận mắt thấy cô bình an vô sự, ông mới thở phào nhẹ nhõm.
Nghe Kiều Ngạn Tâm kể đầu đuôi sự việc, trong lòng Quý Cẩm Lương cũng bốc hỏa.
“Ngạn Tâm, con là con dâu nhà họ Quý chúng . Sau bất kể kẻ nào dám bắt nạt con, cứ báo danh hiệu của chú, báo danh hiệu nhà họ Quý !”
Lòng Kiều Ngạn Tâm dâng lên một luồng ấm áp, vành mắt đỏ hồng: “Chú Quý, cảm ơn chú!”
“Người một nhà cả, lời cảm ơn gì cho khách sáo. Ngày mai chú sẽ sai đến sửa sang vườn rau cho con.”
Kiều Ngạn Tâm vội vàng tiếp lời: “Dạ cần ạ, Yến Lễ sắp xếp .”
Quý Cẩm Lương gật đầu, dậy về, thêm: “Ngạn Tâm, trận đ.á.n.h hôm nay con lắm! Rất khí phách của nhà họ Quý. Chú thích những đứa trẻ phản kháng như , thế mới bắt nạt. Đánh cho đối phương tâm phục khẩu phục một , họ mới dám chọc con nữa.”
Kiều Ngạn Tâm nhịn : “Chú Quý, con cứ tưởng chú sẽ giáo huấn con một trận chứ.”
“Tại con nghĩ ?”
“Vì... con gây phiền phức cho chú.”
Quý Cẩm Lương nghiêm túc : “Ngạn Tâm, đừng nhắc đến hai chữ phiền phức nữa. Người nhà họ Quý chúng sợ nhất là phiền phức đấy!”
Tiễn Quý Cẩm Lương xong, Kiều Ngạn Tâm cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Cô vốn còn đang do dự nên cho Tống Viện Triều vay tiền chữa bệnh , giờ thì thấy cần thiết nữa.
Kiều Ngạn Tâm cứ ngỡ khi đ.á.n.h Chu Tuệ Phương, Tống Vân Đình thế nào cũng sẽ tìm cô tính sổ. Nghĩ đến việc sắp đ.á.n.h với Tống Vân Đình, cô còn thấy khá mong chờ.
Ngày hôm , Kiều Ngạn Tâm cố ý mặc quần vận động và giày vải, còn nhét nửa viên gạch cặp sách, để lúc đ.á.n.h thể tẩn Tống Vân Đình một trận trò. Không ngờ khi gặp Tống Vân Đình ở trường, chỉ cô bằng ánh mắt âm lãnh, một câu cũng dám thốt .
Kiều Ngạn Tâm quá hiểu Tống Vân Đình, cái loại giỏi nhất là giả vờ đáng thương. Đừng bây giờ hèn nhát như một con ch.ó, trong lòng chắc chắn đang ủ mưu đồ xa hơn thôi.