80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca - Chương 189: Thẩm Thanh Nịnh Hoảng Loạn, Màn Kịch Sắp Hạ Màn

Cập nhật lúc: 2026-02-19 00:21:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thầy Vương mong chờ hỏi: “ là chủ nhiệm lớp của Thanh Nịnh, cũng cần vài câu ạ?”

“Đó là lẽ đương nhiên, , mau chuẩn !”

Thầy Vương phấn khởi chạy phòng học, bục giảng quét mắt bộ học sinh trong lớp, khó nén phấn khích : “Các em học sinh, thầy báo cho các em một tin , học sinh Thẩm Thanh Nịnh của lớp chúng sắp lên báo và TV! Tổ phỏng vấn đến trường một kỳ phỏng vấn cho Kiếm Vô Trần, cũng chính là học sinh Thẩm Thanh Nịnh. Học sinh Thanh Nịnh, mau chuẩn một chút, nhất định phát biểu thật nhé…”

Trong đầu Thẩm Thanh Nịnh “ong” một tiếng, mắt tối sầm, sắc mặt “bá” một cái trắng bệch.

Cùng lúc đó, một loạt nghi vấn hiện lên trong đầu cô .

*Tổ phỏng vấn đến phỏng vấn Kiếm Vô Trần? Chẳng lẽ Kiếm Vô Trần cũng ở trường trung học Dục Anh? Hắn rốt cuộc là ai?*

Lời thầy Vương còn xong, trong phòng học nổ tung như nồi vỡ, bộ học sinh trong lớp đều kích động thôi về phía Thẩm Thanh Nịnh, mồm năm miệng mười chúc mừng.

“Thanh Nịnh, giỏi quá! Thật là tấm gương của chúng !”

“Thanh Nịnh đồng học, tớ quá bội phục , thể dạy tớ văn …”

“Thanh Nịnh, sắp nổi tiếng …”

Thẩm Thanh Nịnh cả kìm chế mà run rẩy.

Nổi tiếng?

sợ là sắp mất mặt thì !

Vương Diễm và Trương Hồng cũng khó nén kích động liếc , hai ngầm hiểu gật đầu, cùng xoay tiến đến mặt Thẩm Thanh Nịnh, một : “Thanh Nịnh, chuyện cứ bỏ qua , chúng vẫn là bạn …”

Người kích động : “ đúng đúng, Thanh Nịnh, chúng vẫn là bạn , ch.ó phú quý chớ tương quên…”

Hai vốn dĩ là tiểu tùy tùng của Thẩm Thanh Nịnh, chuyên thích nịnh bợ cô . Thấy Thẩm Thanh Nịnh sắp phỏng vấn, sắp lên TV, sắp nổi tiếng, nhịn đầu nịnh bợ cô .

Vương Diễm nghi hoặc : “Thanh Nịnh, sắc mặt kỳ lạ quá, lúc trắng lúc hồng ?”

Trương Hồng huých nhẹ cánh tay Vương Diễm, lấy lòng Thẩm Thanh Nịnh: “Cậu gì chứ, Thanh Nịnh đây là quá kích động, Thanh Nịnh sắp lên TV và báo chí, thể kích động chứ, đúng Thanh Nịnh?”

Thẩm Thanh Nịnh: “…”

* cái con khỉ chứ đúng!*

Lúc , thầy Vương nâng cao giọng : “Các em học sinh, chúng hãy dành cho học sinh Thẩm Thanh Nịnh tràng pháo tay nhiệt liệt nhất! Một nữa chúc mừng học sinh Thẩm Thanh Nịnh!”

Mỗi đều dùng sức vỗ tay.

Thẩm Thanh Nịnh tiếng vỗ tay như sấm, trong đầu ầm ầm vang lên, giống như một lực lượng vô hình đẩy lên trời cao trăm mét, tiếp theo khoảnh khắc, cô liền từ cái trời cao hư vô đó ngã xuống, tan xương nát thịt!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-189-tham-thanh-ninh-hoang-loan-man-kich-sap-ha-man.html.]

Thầy Vương đến mặt Thẩm Thanh Nịnh, mong chờ : “Thanh Nịnh, khi em tiếp nhận phỏng vấn, thể nào nhắc đến thầy một chút … Dù em thành tích ngày hôm nay, thầy cũng bỏ nhiều tâm huyết mà…”

Nga

Thân Thẩm Thanh Nịnh lảo đảo, gần như sắp vững nữa.

khẩn cầu : “Thầy Vương, em cảm thấy khỏe, thầy với tổ phỏng vấn một chút, em tiếp nhận phỏng vấn ạ.”

“Kia , tổ phỏng vấn xuất phát , mắt thấy sắp đến nơi , Thanh Nịnh, đây chính là chuyện , em mau chuẩn một chút…”

Nói , thầy liền khỏi phòng học, vội vã về văn phòng tài liệu phát biểu cho hiệu trưởng.

Chuyện Thẩm Thanh Nịnh sắp tiếp nhận phỏng vấn nhanh liền truyền khắp trường học, gần như tất cả đều phấn khởi nghị luận chuyện .

Sau tiết học thứ ba, Bạch Nguyệt Nga rốt cuộc mang theo các đồng nghiệp khác của tổ phỏng vấn đến trường trung học Dục Anh.

Hiệu trưởng nhiệt tình đón tiếp bọn họ.

“Biên tập Bạch, phỏng vấn trong phòng học là mời học sinh Kiếm Vô Trần ngoài phỏng vấn ạ?”

Bạch Nguyệt Nga xung quanh, thấy phía tường viện phía đông trồng từng cụm hoa hồng nguyệt quý tươi , bên cạnh còn mấy cây liễu rủ cành lá sum suê, phong cảnh tệ.

Liền : “Chúng cứ phỏng vấn ở phía bụi hoa hồng nguyệt quý .”

Thầy Vương phấn khởi thôi, chủ động xin trận: “Vậy mời học sinh Kiếm Vô Trần đây.”

Nói , thầy ba bước cũng hai bước chạy phòng học, vẫy vẫy tay với Thẩm Thanh Nịnh: “Thanh Nịnh, mau xuống đây, lãnh đạo tổ phỏng vấn đến .”

Thẩm Thanh Nịnh: “…”

*Cứ để c.h.ế.t cho !*

Trương Hồng: “Thanh Nịnh thể là quá căng thẳng, hình như đang run rẩy, Vương Diễm, hai chúng đưa xuống …”

Kết quả là, Trương Hồng và Vương Diễm, cùng với các học sinh khác trong lớp, nhiệt tình vô cùng đẩy Thẩm Thanh Nịnh đến mặt Bạch Nguyệt Nga.

Bạch Nguyệt Nga nghi hoặc Thẩm Thanh Nịnh: “Vị học sinh phiền phức nhường một chút, buổi phỏng vấn của chúng sắp bắt đầu …”

Hiệu trưởng: “Các vị phỏng vấn học sinh Kiếm Vô Trần , học sinh Thanh Nịnh chính là Kiếm Vô Trần đó. Thanh Nịnh, mau chào hỏi các đồng chí của tổ phỏng vấn .”

Thầy Vương liên thanh phụ họa: “Không sai, Thanh Nịnh chính là thiên tài tác gia trẻ tuổi Kiếm Vô Trần, Kiếm Vô Trần chính là Thanh Nịnh, chính là thầy chủ nhiệm lớp dạy thiên tài tác gia trẻ tuổi, hân hạnh, hân hạnh!”

Bạch Nguyệt Nga nhíu mày, vẻ mặt vui: “Các vị đang cái gì ?”

 

 

Loading...