“ cũng hối hận !”
Tiếp đó, cô lẩm bẩm như kẻ điên dại: “Kiều Ngạn Tâm! Đều tại cô! Đều tại cô hết! Cô chỉ cướp Tống Vân Đình của , còn cướp cả bà nội Tống! Bây giờ còn cướp luôn cả danh hiệu thiên tài tác gia! để yên cho cô ! Lần , tuyệt đối sẽ tha cho cô!”
Thẩm Thanh Nịnh thẫn thờ một hồi lâu mới bình tĩnh . Cô lau khô nước mắt, ngẩng cao đầu bước lớp. Ngay khoảnh khắc cô xuất hiện ở cửa, trong lớp vang lên một loạt tiếng “hừ” đầy mỉa mai.
Những gương mặt mới lúc còn chúc mừng, hâm mộ cô , giờ đây tranh chế giễu, đả kích thương tiếc.
“Hê, đây chẳng là thiên tài tác gia Kiếm Vô Trần của chúng ? Ha ha ha, trông ủ rũ như đưa đám thế ? Chẳng cô nhận phỏng vấn ? Sao xám xịt về thế ?”
“Ha ha ha, Thẩm Thanh Nịnh , mà là đuổi về đấy. Kiều Ngạn Tâm mới là thiên tài thật sự, còn Thẩm Thanh Nịnh cùng lắm chỉ là ‘thiên tai’ thôi, mà thiên tai thì gì cửa phỏng vấn, ha ha ha!”
“Ha ha ha ha, c.h.ế.t mất, thế mà cũng kẻ dám mạo danh Kiếm Vô Trần, đúng là vô liêm sỉ!”
Thẩm Thanh Nịnh cảm giác như rơi xuống địa ngục, lòng đau như vạn tiễn xuyên tâm, tuyệt vọng đến cực điểm. Tuy nhiên, cô vẫn tỏ kiên cường, chỉ ngẩng cao đầu lạnh lùng đảo mắt quanh một lượt, giữa những tiếng nhạo và sỉ nhục, cô lẳng lặng thu dọn đồ đạc, dời xuống chỗ cạnh cửa .
Trương Hồng cố ý nhổ một bãi nước bọt xuống sàn, ghét bỏ mắng: “Đồ vua màu! Thật ghê tởm! Rõ ràng chẳng gì mà cứ thích tranh giành với Kiều Ngạn Tâm!”
Vương Diễm liếc xéo Thẩm Thanh Nịnh, hì hì: “ là mặt dày hổ! Tiện hết chỗ !”
Nga
Thẩm Thanh Nịnh đau khổ đến tột cùng, cố nén nước mắt để rơi xuống. Từ hôm nay, những ngày tháng khổ cực của cô ở trường mới thật sự bắt đầu. Luôn kẻ ác ý ném rác, giấy lau mũi bẩn ngăn bàn cô , hoặc xé nát bài tập và sách vở. Thậm chí kẻ còn cố tình gãy chân ghế, đợi cô xuống ngã chổng vó thì cả lớp trận hả hê.
Thẩm Thanh Nịnh đành ngậm đắng nuốt cay, chẳng dám báo cáo với giáo viên. Những ngày cuối cấp ở trường đối với cô chẳng khác nào địa ngục.
Vào cái ngày vạch trần là Kiếm Vô Trần giả, Thẩm Thanh Nịnh đỏ hoe mắt về nhà. Cô tìm khắp trong ngoài nhưng thấy bóng dáng hai Thẩm Thanh Nhạc . Chị dâu cả Hà Tú Nga mỉa mai:
“Vừa cửa chạy khắp nhà, bộ nghi ngờ ai giấu trai trong nhà ?”
Thẩm Thanh Nịnh vốn chẳng ưa gì chị dâu, cô gắt lên: “Anh hai ?”
“Nực , hai cô chứ đàn ông của mà ?”
lúc đó, Thẩm Thanh Nhạc – đứa con thứ hai trong nhà – nghênh ngang trở về. Thẩm Thanh Nịnh lập tức kéo tay phòng, cảnh giác đóng c.h.ặ.t cửa mới lóc : “Anh, nhất định giúp em!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-192-am-muu-doc-ac-cua-tham-thanh-ninh.html.]
Thẩm Thanh Nhạc với đôi mắt tam giác và đôi lông mày rậm rạp, bực bội hỏi: “Em gái, em thế ? Lại đ.á.n.h với Hà Tú Nga ? Đừng , để bảo thằng cả dạy cho mụ đàn bà đó một trận.”
Thẩm Thanh Nịnh túm c.h.ặ.t t.a.y , nức nở: “Không Hà Tú Nga. Anh, giúp em xử lý một , nhục nó, đ.á.n.h c.h.ế.t nó cũng !”
“Ai?”
“Con nhỏ ở trường em, nó tên là Kiều Ngạn Tâm!”
Thẩm Thanh Nịnh thêm mắm dặm muối kể mối thâm thù với Kiều Ngạn Tâm, lắc tay nũng: “Anh hai, con nhỏ đó bắt nạt em gái như , xót ? Em cần , nhất định trút giận cho em!”
Thẩm Thanh Nhạc giơ ngón cái chỉ n.g.ự.c , nghiến răng nhổ toẹt một cái: “Con nhỏ đó tên Kiều Ngạn Tâm đúng ? Gan to bằng trời mới dám đụng đến em gái tao, bộ tưởng thằng Nhạc c.h.ế.t chắc?”
Mắng xong Kiều Ngạn Tâm, sang an ủi em gái: “Em đừng giận nữa, hai sắp phát tài . Chờ xong vụ là đủ tiền cho em đại học.”
Thẩm Thanh Nịnh thừa tính , chẳng công ăn việc đàng hoàng, chuyện trộm cắp, lừa lọc. Anh mà bảo phát tài thì chắc cũng sắp tù đến nơi.
“Anh hai, đừng bậy, những việc nên !”
Thẩm Thanh Nhạc chẳng để tâm: “Yên tâm, tự chừng mực. Mối thù của em, nhất định sẽ báo!”
...
Kiều Ngạn Tâm khi phỏng vấn xong lớp, lập tức các bạn vây quanh.
“Kiều Ngạn Tâm, kín tiếng thật đấy, nếu hôm nay đoàn phỏng vấn đến thì bọn tớ chẳng là Kiếm Vô Trần.”
“Cậu giỏi thật đấy! Cùng là như , những áng văn xuất sắc thế?”
“Người với mà giống ? Ngạn Tâm, dạy tớ văn , tớ bái thầy!”
Kiều Ngạn Tâm vây giữa đám đông, khiêm tốn : “Mấy cái đó chỉ là hư danh thôi, thi đại học đỗ đạt mới là quan trọng nhất.”