Sắc mặt Quý Yến Lễ trầm xuống, *bà nội vẫn còn nhớ thương một Kiều Ngạn Tâm khác chứ?*
“Bà nội, con với bà là con đối tượng …”
Quý lão thái thái vẫy vẫy tay: “Con tưởng bà nội còn gả Ngạn Tâm cho con ? Nói thật cho con nhé, con cái phúc khí đó , cô bé nhà đối tượng !”
Quý Yến Lễ mừng rỡ khôn xiết, liên tục gật đầu: “Vậy thì !”
Quý lão thái thái tiếp tục : “Nếu con phúc khí cưới , bà nội đành nhận cháu gái nuôi. Vậy , tối nay con đưa cái Kiều Ngạn Tâm của con về nhà ăn bữa cơm, cháu gái nuôi của bà nội cũng sẽ đến, bà nội cho hai đứa giáp mặt so tài một , xem ai ưu tú hơn!”
Quý Yến Lễ miệng đầy đáp ứng.
“Được!”
*Kiều Ngạn Tâm của là cô gái nhất đời, xinh dịu dàng, thông tuệ cơ trí, tin còn ai thể thắng Ngạn Tâm của !*
Quý Yến Lễ sớm hận thể bay đến bên Kiều Ngạn Tâm, chịu đựng nỗi nhớ nhung giày vò để trò chuyện với Quý lão thái thái, tìm cớ ngoài.
Lúc , thấy động tĩnh ở cửa, Trần vội vàng mở cửa, : “Chắc là Bạch lão sư và Hướng Viễn về .”
Bạch Ninh và Quý Hướng Viễn mỗi trong tay đều xách hai giỏ rau lớn, thấy tiếng chuyện trong phòng, Quý Hướng Viễn hỏi: “Trần , con về ?”
“Yến Lễ về, đang ở cùng lão thái thái chuyện đó.”
Quý Hướng Viễn tức khắc rụt rè một đoạn, từng tìm đường c.h.ế.t theo đuổi Kiều Ngạn Tâm, còn tính sổ với .
Nga
Quý Hướng Viễn chút sợ Quý Yến Lễ.
Bạch Ninh trừng một cái, mắng: “Nhìn cái bộ dạng tiền đồ nhút nhát của ngươi kìa! Hắn còn thể ăn thịt ngươi ?”
Nói , cô nhét giỏ rau trong tay tay Trần thẩm, mặt mày hớn hở .
Ngọt ngào : “Mẹ, con và Hướng Viễn mua thịt dê thịt bò, rau xanh, nấm, hẹ, còn mua một con cá mè, hai cân tôm lớn. Mẹ cháu gái nuôi của thích ăn trái cây, con cố ý mua mấy cân nho, mấy cân lê. Hết, Yến Lễ cũng về , hình như gầy , cũng đen hơn một chút, nhưng mà càng tinh thần.”
Quý Yến Lễ lạnh lùng liếc Bạch Ninh, khí thế của Bạch Ninh tức khắc lùn một mảng lớn, tự chủ mà rụt rè lùi , gượng : “Mẹ, con nhà bếp chuẩn bữa tối, Yến Lễ, con ở bồi bà nội nhé.”
Nói xong, cô hoảng hốt chọn đường mà lách nhà bếp.
Quý Hướng Viễn trong phòng khách, đầu tiên là chào hỏi Quý lão thái thái, tiếp theo, sợ hãi hô lên: “Anh, về .”
Quý Yến Lễ liếc xéo , như : “Gan nhỏ nhỉ.”
Quý Hướng Viễn gãi gãi đầu, đ.á.n.h bạo dán tới mặt Quý Yến Lễ, một m.ô.n.g dựa sát xuống.
“Anh, em thật sự Ngạn Tâm là chị dâu của em, sớm chứ, nếu em sớm, cho em một trăm lá gan em cũng dám …”
Quý Yến Lễ gõ một cái trán Quý Hướng Viễn, giận dỗi : “Chị dâu của em cũng thèm để mắt đến em , về gặp chị dâu em thì khách khí một chút.”
Quý Hướng Viễn Quý Yến Lễ đây là so đo với , tức khắc khôi phục vẻ bĩ bĩ khí thần thái, tìm đường c.h.ế.t mà : “Anh, bà nội thích chị dâu của em ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-206-man-gap-go-bat-ngo.html.]
Quý lão thái thái theo hừ một tiếng.
Quý Yến Lễ trừng mắt Quý Hướng Viễn một cái.
“Bà nội còn gặp Ngạn Tâm, nếu bà nội thấy thật, khẳng định sẽ tranh giành để gọi là bà nội…”
Quý lão thái thái hừ một tiếng, kèm theo một cái lườm nguýt thật lớn.
Quý Yến Lễ quét mắt đồng hồ cổ tay, hơn 5 giờ, lập tức tìm một cái cớ ngoài.
Một chân đạp ga xuống, ô tô lao nhanh về phía trường trung học Dục Anh.
Đến cổng trường, chờ mãi chờ mãi cũng thấy Kiều Ngạn Tâm, hỏi gác cổng mới học sinh khối 12 chiều nay hơn 4 giờ tan học .
Quý Yến Lễ vội vàng trở xe, trực tiếp lái xe đến tiểu viện của Kiều Ngạn Tâm.
Kiều Ngạn Tâm tan học về đến nhà, trong lòng nhớ đến cuộc hẹn với Quý lão thái thái lúc 7 giờ tối, đồng hồ thấy còn sớm, đơn giản sắp xếp sách giáo khoa cấp ba và bài tập .
Chỉ còn mấy ngày nữa là thi đại học, mấy ngày nay cô tính toán tiếp tục đề, mỗi môn mỗi ngày một hai bài để bảo tồn thực lực là .
Không vì , bỗng nhiên trái tim nhẹ nhàng run lên, mí mắt cũng nhảy vài cái, Kiều Ngạn Tâm một dự cảm mãnh liệt —— Quý Yến Lễ trở về.
Cô dậy ngoài cửa sổ, chỉ thấy ánh tà dương chiếu lên một bức tường gạch đổ nát, tường treo mấy chùm hoa bìm bìm tím nhạt đỏ tươi.
Bỗng nhiên, hai tiếng còi ô tô vang lên ngoài sân.
Kiều Ngạn Tâm lập tức chạy như bay ngoài, khoảnh khắc mở cổng sân, một hình cao lớn vọt trực tiếp ôm lấy cô.
Quý Yến Lễ nhấc chân đạp một cái cánh cửa, “Rầm” một tiếng, cổng sân đóng kín mít.
Sân viện rộng lớn chỉ còn hai bóng ôm c.h.ặ.t lấy .
“Ngạn Tâm, trở về!”
Quý Yến Lễ ôm c.h.ặ.t lấy ảnh nhỏ nhắn, thở nóng bỏng phả tai Kiều Ngạn Tâm.
Kiều Ngạn Tâm nhón mũi chân, cánh tay mảnh khảnh vòng lấy cổ Quý Yến Lễ, nâng khuôn mặt nhỏ lên kỹ .
Lại giơ tay sờ sờ bộ râu lởm chởm kịp cạo mặt , khóe môi diễm lệ tràn nụ rạng rỡ.
“Mọi chuyện còn thuận lợi chứ?”
“Ừm, hữu kinh vô hiểm ( kinh sợ nhưng nguy hiểm), chuyện thuận lợi!”
Đôi mắt đen của Quý Yến Lễ tràn đầy tình cảm kích động, nhớ nhung, đau lòng, triền miên, cũng nỗi áy náy nồng đậm.