“Yến Lễ, đây chính là vị Quý bà nội mà em kể với đấy.”
Quý Yến Lễ đoán chuyện gì đang xảy , ý trong đáy mắt càng sâu thêm.
“Ngạn Tâm, đây là bà nội , giờ cũng là bà nội của em. Bà nội, cô gái bên cạnh con chính là Kiều Ngạn Tâm, đối tượng kết hôn của con, cũng chính là cháu dâu của bà đấy ạ.”
Quý lão thái thái hiện rõ vẻ kinh ngạc mặt, bà nắm lấy tay Kiều Ngạn Tâm, đ.á.n.h giá một lượt từ xuống , vui mừng đến mức khép miệng.
“Yến Lễ, con đây là cháu dâu con tìm cho bà ? Con lừa bà đấy chứ?”
Quý Yến Lễ ý càng đậm: “Bà nội, chuyện con thể lừa ? Chẳng lẽ bà còn chỗ nào hài lòng về Ngạn Tâm ?”
“Không , !” Quý lão thái thái xua tay liên tục, “Ngạn Tâm chính là đứa cháu dâu bà tìm nhất! Ha ha ha, quá , vẫn là Yến Lễ nhà phúc khí! Ngạn Tâm , bà thấy cần nhanh ch.óng tổ chức hôn lễ cho cháu và Yến Lễ thôi. Tuy hiện giờ cháu đủ tuổi đăng ký kết hôn, nhưng theo phong tục ở Vân Thành chúng , cứ đám cưới là thành vợ chồng ...”
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Kiều Ngạn Tâm ửng lên một tầng mây hồng, cô mỉm Quý Yến Lễ: “Cháu theo Yến Lễ ạ.”
Quý Yến Lễ nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, : “Chờ em thi đại học xong, chúng sẽ tổ chức hôn lễ.”
Đang chuyện thì Quý Cẩm Lương và Quý Hướng Viễn từ lầu xuống, Kiều Ngạn Tâm lập tức dậy chào hỏi Quý Cẩm Lương.
“Cháu chào Quý thúc thúc ạ.”
“Ngạn Tâm đến , xuống ăn trái cây cháu.”
Quý Hướng Viễn cũng lễ phép gọi một tiếng: “Chào chị dâu ạ.”
Một lát , Trần hỏi: “Lão thái thái, chúng dọn cơm bây giờ luôn chứ ạ?”
Quý Cẩm Lương lên tiếng: “Mẹ, chẳng bảo tối nay cô cháu gái nuôi của cũng đến nhà ? Hay là chúng đợi một chút?”
Nga
Quý lão thái thái kéo tay Kiều Ngạn Tâm, ha hả : “Thì đây chẳng là cô cháu gái nuôi của , đến đây .”
Quý Cẩm Lương nghi hoặc bà cụ, Kiều Ngạn Tâm: “Mẹ, đây chẳng là Ngạn Tâm, đối tượng của Yến Lễ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-208-ra-oai-phu-dau-nham-nguoi.html.]
“Thì cái đứa Ngạn Tâm mà chính là đối tượng của Yến Lễ đấy, là do tự nghĩ sai thôi. Ngạn Tâm, mau lên bàn ăn cơm nào.”
Hôm nay món ăn chuẩn khá nhiều, Trần một xuể nên Bạch Ninh ở trong bếp phụ giúp. Nghe thấy tiếng vui vẻ ngoài phòng khách, mặt Bạch Ninh tức đến xanh mét. Bà hận thấu xương Kiều Ngạn Tâm, nếu vì con nhỏ đó, bà Quý Cẩm Lương "đày" đến cái nơi khỉ ho cò gáy .
May mà Quý lão thái thái từ Kinh Thị trở về. Bà cụ vốn mềm lòng, chỉ cần bà khéo léo cầu xin, chắc chắn bà cụ sẽ cách điều động bà từ trường tiểu học thị trấn về thành phố. Biết Quý lão thái thái yêu thương Quý Yến Lễ, "yêu ai yêu cả đường " nên đương nhiên cũng quý mến Kiều Ngạn Tâm, Bạch Ninh quyết định tối nay tạm thời nuốt trôi cơn giận , tiên cứ dỗ dành lão thái thái để về thành phố tính .
Bạch Ninh bưng một đĩa cá mè kho tộ đặt lên bàn, tủm tỉm : “Mẹ, chẳng thích nhất món cá kho con ? Mau nếm thử ạ.”
Tiếp đó, bà sang Kiều Ngạn Tâm với gương mặt giả tạo: “Ngạn Tâm tới , nếm thử tay nghề của dì nhé.”
Nhìn thấy Bạch Ninh, sắc mặt Kiều Ngạn Tâm trầm xuống, đáp lời. Cô vẫn quên ngày hôm đó Bạch Ninh chạy đến trường nh.ụ.c m.ạ cô như thế nào.
Quý Yến Lễ gắp một miếng đùi gà kho bát Kiều Ngạn Tâm, ôn nhu dỗ dành: “Ngạn Tâm, nếm thử tay nghề của Trần em.”
Hành động rõ rằng cả và Kiều Ngạn Tâm đều sẽ đụng đồ ăn Bạch Ninh , càng ý định tha thứ cho bà . Bạch Ninh bẽ mặt, tức đến mức mũi cũng vẹo , bà hậm hực xuống cạnh Quý Cẩm Lương.
Quý lão thái thái Quý Cẩm Lương nhắc qua về hiểu lầm giữa Bạch Ninh và Kiều Ngạn Tâm. Trước đó bà mâu thuẫn với Bạch Ninh chính là đứa trẻ yêu quý nhất, nên còn ý thiên vị Bạch Ninh, định bụng chờ sang học kỳ sẽ bảo Quý Cẩm Lương điều động bà về Vân Thành.
Giờ Bạch Ninh, bà cụ càng thấy ngứa mắt, sang Quý Hướng Viễn, thằng bé tám phần giống , chỉ hai phần giống Quý Cẩm Lương, bì một nửa của Yến Lễ nhà bà? Bạch Ninh mặt dày đến mức chạy tới trường Ngạn Tâm đại náo, cái gì mà Ngạn Tâm trúng Quý Hướng Viễn? Chậc chậc, đúng là trợn mắt điêu mà!
Bạch Ninh Quý lão thái thái chằm chằm đến mức cả thoải mái, suốt bữa cơm dám hé răng nửa lời. Ngược , Kiều Ngạn Tâm Quý Yến Lễ, Quý lão thái thái và Quý Cẩm Lương phiên gắp thức ăn, bữa cơm cô ăn vô cùng vui vẻ và mãn nguyện.
Sau bữa ăn, Quý lão thái thái lấy một đôi vòng vàng và một phong bao lì xì dày cộm, ép tay Kiều Ngạn Tâm.
“Ngạn Tâm, đây là lễ gặp mặt bà cho cháu.”
Bạch Ninh bên cạnh mà mặt đen như nhọ nồi. Từ khi bà bước chân cửa nhà họ Quý đến nay gần hai mươi năm, Quý lão thái thái từng tặng bà lấy một sợi lông gà. Vậy mà Kiều Ngạn Tâm và Quý Yến Lễ còn , bà già vội vàng dâng hiến cả đôi vòng vàng. Phong bao to dày, ít nhất cũng năm sáu trăm đồng.
Hừ, cái đồ già lụ khụ , là giao luôn cả cái nhà họ Quý tay con nhỏ đó cho !
Kiều Ngạn Tâm dám nhận thêm đồ của bà cụ, cuống quýt xua tay: “Bà nội, những thứ quý giá quá, cháu thể nhận ...”