Trần bất mãn Thẩm Thanh Nịnh: “Cô còn ?”
Thẩm Thanh Nịnh c.ắ.n c.h.ặ.t răng, oán hận liếc Quý lão thái thái một cái hậm hực về bên cạnh Lý Xuân Chi. Nhìn bộ dạng suy sụp của cô , Quý lão thái thái nén nổi nụ đắc thắng.
Trần : “Lão thái thái, Ngạn Tâm và Yến Lễ tới kìa.”
Quý lão thái thái càng vui vẻ hơn, dậy vẫy tay gọi Kiều Ngạn Tâm.
Kiều Ngạn Tâm: “Yến Lễ, bà nội và Trần ở phía kìa.”
Hai bước nhanh tới, thấy Quý lão thái thái và Trần đều đang hớn hở. Kiều Ngạn Tâm tò mò hỏi: “Bà nội, Trần , hai chuyện gì mà vui thế? Vừa nãy ai tới ạ?”
Quý lão thái thái chỉ tay về phía Thẩm Thanh Nịnh, chút ngại ngùng : “Ngạn Tâm, cháu thấy cô gái buộc hai b.í.m tóc ? Hồi bà cứ nhận nhầm cô là cháu đấy. Vừa nãy cô chạy tới gọi bà là bà nội, rõ ràng là cũng nhận nhầm , thế là bà nhân cơ hội mỉa mai cô một trận cho bõ ghét.”
Khóe môi Kiều Ngạn Tâm nở một nụ lạnh: “Bà nội, bà thế là đúng lắm!”
Ánh mắt Quý Yến Lễ lạnh thêm vài phần, nắm lấy ngón tay cô, khẽ hỏi: “Ngạn Tâm, cô chính là em gái của Thẩm Thanh Nhạc ?”
Kiều Ngạn Tâm gật đầu. Quý Yến Lễ trầm giọng: “Anh trai cô dám chuyện đó với em, nếu cô xúi giục thì mới là lạ!” Cáo già cũng sẽ lộ đuôi thôi, món nợ ghi .
Nga
Thẩm Thanh Nịnh nhịn đầu Kiều Ngạn Tâm, thấy cô đang ghé tai chuyện với Quý lão thái thái, hai vô cùng thiết. Thẩm Thanh Nịnh thực sự sắp phát điên vì ghen tị. Lý Xuân Chi theo ánh mắt con gái, sắc mặt cũng trở nên khó coi.
“Thanh Nịnh, chẳng con bảo bà già đó là bà nội của Tống Vân Đình ? Bà thương con dâu tương lai là con, lôi kéo con nhỏ Kiều Ngạn Tâm mà thủ thỉ, chẳng là đang bắt nạt ? Không , hỏi Tống Vân Đình cho lẽ!”
Thẩm Thanh Nịnh cũng đầy bụng uất ức, ngước mắt lên thì thấy Tống Vân Đình từ cửa hông. Tống Vân Đình cửa chú ý ngay đến Kiều Ngạn Tâm. Tối nay cô trang điểm nhạt như mây khói, nhưng khiến đôi lông mày thêm phần động lòng , đôi môi đỏ mọng như cánh hoa đào, chiếc váy thanh nhã tôn lên vóc dáng mảnh mai, cả cô như đóa hoa rực rỡ nhất giữa mùa xuân, tươi tắn và rạng ngời.
Giây phút ánh mắt chạm cô, tim Tống Vân Đình bỗng hẫng một nhịp. khi thấy Quý Yến Lễ bên cạnh cô, cơn giận dữ bùng lên, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
“Tống Vân Đình!” Tống Vân Đình tiếng quát tháo của Lý Xuân Chi kéo về thực tại. “Vân Đình, rốt cuộc chuyện của Thanh Nịnh với nhà hả? Các sắp nghiệp , cũng nên công khai chứ, để bà nội khỏi coi cỏ dại là châu báu, nhận nhầm !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-214-su-that-phoi-bay.html.]
Tống Vân Đình thu hồi tầm mắt khỏi Kiều Ngạn Tâm, Lý Xuân Chi thô lỗ, Thẩm Thanh Nịnh đầy tính toán, ánh mắt càng thêm âm lãnh. vì sợ Lý Xuân Chi loạn gây mất mặt, đành nén giận giải thích: “Dì , chuyện của cháu và Thanh Nịnh nhà vẫn , chờ thi đại học xong cháu sẽ đưa cô về gặp gia trưởng.”
Lý Xuân Chi lúc mới hừ một tiếng, lẩm bẩm: “Thế còn !”
lúc , một bóng dáng cao lớn hiệu trưởng và Lý cục trưởng vây quanh phòng khách đối diện lễ đường, đó chẳng là Quý Cẩm Lương ? Tim Tống Vân Đình đập thình thịch, vạn ngờ Quý Cẩm Lương cũng tới đây.
Phó Hán Văn hưng phấn chạy tới kéo tay Tống Vân Đình: “Vân Đình, ba đang ở cùng hiệu trưởng kìa, chừng lát nữa bác còn lên phát biểu đấy.”
Vương Minh Hạo cũng : “Đi thôi Vân Đình, qua đây cùng bọn tớ!” Nói kéo Tống Vân Đình giữa đám bạn, ríu rít hỏi ngừng.
“Vân Đình, ba lái xe tới ? Sao xe của ba?”
Tống Vân Đình bực bội đáp: “Tớ bộ rèn luyện sức khỏe ?”
“Vân Đình, nếu tớ đỗ đại học, nhờ ba xin việc giúp tớ ? Không cần đơn vị quá , xưởng dệt len là .”
“Vân Đình, chúng là bạn học, nhờ ba giúp tớ một tay với!”
Trương Hồng và Vương Diễm cũng sán gần, xuống phía Tống Vân Đình, hưng phấn : “Tống Vân Đình, tớ thấy Cục trưởng Cục Giáo d.ụ.c còn đang rót cho ba kìa! Ba oai thật đấy!”
“Tống Vân Đình, chia tay với Thẩm Thanh Nịnh thật ? Cậu chẳng cùng cô nữa, chia tay là đúng đấy, cô xinh bằng Kiều Ngạn Tâm !”
Sắc mặt Tống Vân Đình càng lúc càng khó coi. Vương Diễm hỏi thêm một câu: “Cái bên cạnh Kiều Ngạn Tâm là ai thế? Đẹp trai quá, bao nhiêu bạn nữ cứ lén suốt kìa!”
Tống Vân Đình mất hết kiên nhẫn, hung hăng lườm hai một cái: “Câm miệng! Ồn ào quá!”
Lý Xuân Chi thấy Vương Diễm và Trương Hồng cứ vây quanh Tống Vân Đình , bèn chọc Thẩm Thanh Nịnh: “Con là khúc gỗ ? Đối tượng của con sắp mấy con hồ ly tinh ăn thịt mất kìa, còn mau sán gần!”