Kiều Ngạn Tâm vốn dĩ nể mặt Quý lão thái thái nên tính toán đáp Bạch Ninh, ngờ Bạch Ninh cứ tự chui đầu rọ.
Vậy đừng trách cô khách khí!
Kiều Ngạn Tâm Bạch Ninh như : “Chưa chắc học sinh trường Trung học Dục Anh kém hơn học sinh trường Trung học Một, nhưng một giáo viên ở trường Trung học Một thì thật sự bại hoại, nhân phẩm cực kỳ kém cỏi! Loại giáo viên tố chất như xứng đáng điều khỏi trường Trung học Một.”
Sắc mặt Bạch Ninh tức khắc đại biến, tức giận đến n.g.ự.c phập phồng.
“Kiều Ngạn Tâm, cô mắng ?”
Kiều Ngạn Tâm chút khách khí phản bác: “ chẳng qua là thẳng thôi!”
Quý lão thái thái bất mãn liếc Bạch Ninh một cái: “Không thì đừng ! Sáng sớm tinh mơ tìm chuyện xúi quẩy!”
Bạch Ninh: “…”
Huấn xong Bạch Ninh, Quý lão thái thái đầu an ủi Kiều Ngạn Tâm: “Ngạn Tâm, đừng chấp nhặt với loại mắt đó, thi thật nhé, bà nội ở bên ngoài chờ cháu.”
Quý lão thái thái tuổi cao, Kiều Ngạn Tâm nỡ để bà ở bên ngoài chờ.
“Bà nội, bà và Trần về tiểu viện chờ cháu , nếu bà ở bên ngoài trường thi, áp lực tâm lý của cháu sẽ lớn, ngược sẽ ảnh hưởng đến việc bài.”
Quý lão thái thái nghĩ nghĩ, cảm thấy Kiều Ngạn Tâm lý, lúc mới đồng ý về tiểu viện chờ cô.
Nga
“Đinh đinh đinh ——!”
Tiếng chuông phòng thi cuối cùng cũng vang lên, Kiều Ngạn Tâm và Quý Hướng Viễn cùng vội vàng cổng trường.
Phòng thi của Quý Hướng Viễn ở lầu một, phòng thi của Kiều Ngạn Tâm ở lầu hai.
Khi lên cầu thang, ngờ đụng Tống Vân Đình.
Tống Vân Đình hai ngày nay vẫn luôn túc trực ở bệnh viện chăm sóc Tống Viện Triều, tối qua mới về nhà ngủ một giấc.
Hai mắt thâm quầng đỏ hoe, đáy mắt quầng thâm, trông tinh thần cho lắm.
Hơn nữa hình tượng con cháu cán bộ cấp cao mới sụp đổ, đúng là lúc chột .
là từ đến nay giả vờ, càng chột , càng tự ti, thì càng tỏ lạnh lùng kiêu ngạo.
Tống Vân Đình ngẩng cằm, lưng thẳng tắp, dường như ngay cả đường cũng mang theo phong thái.
Tống Vân Đình âm u liếc Kiều Ngạn Tâm một cái, trong mắt phẫn hận, cũng cam lòng, tiếp đó bước nhanh phòng thi của .
Kiều Ngạn Tâm chỉ quét mắt một cái, liền thu hồi ánh mắt. Cô chuyên tâm thi cử, tuyệt đối thể để bất cứ ai, bất cứ chuyện gì ảnh hưởng đến tâm trạng của .
Ba ngày thi cử nhanh trôi qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-223-ky-thi-dai-hoc-va-tran-lu-lut.html.]
Thi xong môn cuối cùng, khỏi trường thi, Kiều Ngạn Tâm đột nhiên cảm thấy cả nhẹ nhõm hẳn lên.
Ngọn núi vô hình đè nặng vai dường như lập tức dỡ xuống.
Để chúc mừng Kiều Ngạn Tâm và Quý Hướng Viễn nghiệp cấp ba thuận lợi, Quý Cẩm Lương cố ý đặt một bàn tiệc rượu và thức ăn ở nhà hàng Quân Dân Thân Ái.
Trong bữa tiệc, Quý lão thái thái phát cho Kiều Ngạn Tâm và Quý Hướng Viễn mỗi một phong bao lì xì lớn, bảo hai họ cầm tiền đó mua sắm những thứ thích.
Nhìn bàn đầy , Kiều Ngạn Tâm đặc biệt nhớ Quý Yến Lễ, đều mặt, chỉ thiếu mỗi Quý Yến Lễ.
Từ nhà hàng trở về, cô liền điện thoại, trong lòng một ý nghĩ kỳ lạ, luôn cảm thấy Quý Yến Lễ tối nay sẽ gọi điện thoại đến.
Quý Yến Lễ và đường suốt một đêm, đến trưa hôm mới đến Xuyên Thành.
Bầu trời dường như x.é to.ạc một vết nứt lớn, mưa to trút xuống, vô tình đập xuống mặt đất.
Nước lũ đục ngầu gào thét cuồn cuộn sông, giống như những con ngựa hoang thoát cương.
Nhìn màn mưa dày đặc ngoài cửa sổ xe, Quý Yến Lễ khỏi nhíu mày.
Không thể ngờ tình hình thiên tai ở Xuyên Thành nghiêm trọng đến .
Lục Chính Hằng c.h.ử.i một câu: “Mẹ kiếp! Hôm nay chắc trời thủng một lỗ đấy chứ!”
Quý Yến Lễ và Lục Chính Hằng tuy trải qua nhiều công tác chống lũ cứu nạn, nhưng trận lũ hung mãnh như ở Xuyên Thành vẫn là đầu tiên gặp .
Trần Tiểu Quân khoác áo mưa, vẫn ướt sũng, chạy tới lớn tiếng : “Đoàn trưởng Quý, Đoàn trưởng Lục, nước lũ phá hủy con đường phía , xe qua , chúng cần vòng qua núi.”
Quý Yến Lễ xuống xe cũng trong mưa, rừng núi đen kịt phía xa, lo lắng sốt ruột: “Mưa to như , đường núi, vạn nhất gặp lở đất, sạt lở đá thì ?”
Lục Chính Hằng cũng xuống xe, : “Yến Lễ đúng, cần tìm một dân địa phương quen thuộc đường sá, đưa chúng an qua đó…”
mưa lớn như , nên tìm dẫn đường đây.
Tình hình nguy hiểm cấp bách, thể chậm trễ, Quý Yến Lễ và Lục Chính Hằng thương lượng một chút, quyết định để Quý Yến Lễ dẫn theo hai tổ dò đường.
Cứ như , một đường mò mẫm, cuối cùng cũng hữu kinh vô hiểm mà vòng qua núi, kịp khi trời tối, đến trung tâm chỉ huy cứu nạn chống thiên tai Xuyên Thành.
Sau khi Quý Yến Lễ hội hợp cùng bộ đội Kinh Thị, liền dẫn đội đến trấn Sa Hà Tử, nơi nước lũ hoành hành nguy hiểm nhất để chống lũ.
Quý Yến Lễ càng ở thời điểm nguy hiểm, trong xương cốt càng phát một sự tàn nhẫn, kể ngày đêm dẫn dắt chiến sĩ di dời quần chúng, vác bao cát lấp chỗ hổng.
Thỉnh thoảng nghỉ ngơi một lát, mệt đến nhắm mắt là thể ngủ, gần như thời gian nghĩ đến Kiều Ngạn Tâm.