80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca - Chương 226: Tống Vân Đình Đi Làm Thêm

Cập nhật lúc: 2026-02-19 00:23:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn thà rằng cả nhà cùng đói c.h.ế.t, nghèo c.h.ế.t, cũng đời nào cái việc đào phân !

trong nhà đang lúc túng quẫn, nhu cầu cấp bách cần tiền, bắt buộc tìm một công việc. Tống Vân Đình thơ thẩn phố một hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định tìm Quý Cẩm Lương. Ai bảo Quý Cẩm Lương là chiến hữu của ba cơ chứ? Chiến hữu gặp nạn, tìm ông thì tìm ai?

Tống Vân Đình do dự một lát, bước chân hướng về phía Quý gia. Khi đến nơi, cả nhà họ Quý đang bàn ăn cơm.

Quý Cẩm Lương hiện tại cũng bắt đầu chướng mắt với cách hành xử của Tống Vân Đình. Ông cảm thấy đứa trẻ quá dối trá và ích kỷ. Gia cảnh nhà họ Tống đang sa sút như thế, dám vung tay quá trán, bỏ hai ba trăm đồng để mời khách, còn mượn danh nghĩa Kiều Ngạn Tâm để hỏi vay tiền ông, khiến ông hiểu lầm Ngạn Tâm suốt một thời gian dài.

nể mặt Tống Viện Triều, Quý Cẩm Lương nén hết bất mãn lòng, thuận miệng : “Vân Đình tới đấy , xuống ăn chút cơm con.”

Nhìn bàn ăn nhà họ Quý, nào là cá, nào là sườn, chỉ cơm ngon canh ngọt mà còn bày cả một bát canh gà lớn. Nghĩ cảnh nhà , đến loại rau rẻ tiền nhất cũng nỡ mua, trong lòng Tống Vân Đình trào dâng một ngọn lửa đố kỵ thể kìm nén. Hắn hất cằm, lạnh lùng : “Không cần chú Quý, cháu chuyện thưa với chú.”

Quý Cẩm Lương im lặng một lát, đặt bát đũa xuống dậy: “Đi theo chú lên thư phòng chuyện.”

Nga

Quý Hướng Viễn đó nhịn mà mỉa mai một tiếng: “Thật là chọn giờ, đúng lúc ăn cơm thì đến. Mời ăn thèm, mặt mày thì sưng sỉa, chẳng hiểu lấy cái vẻ kiêu ngạo đó nữa?”

Giọng Quý Hướng Viễn cao thấp, đủ để Tống Vân Đình thấy. Một tia hung ác xẹt qua gương mặt Tống Vân Đình, nhưng gì, vội vàng theo Quý Cẩm Lương lên lầu.

Vừa thư phòng, thẳng vấn đề: “Chú Quý, bệnh tình của ba cháu ngày càng nghiêm trọng, đồng lương ít ỏi của cháu đủ gánh vác tiền t.h.u.ố.c men. Cháu trưởng thành , cũng nên gánh vác trọng trách gia đình, chú thấy đúng ạ?”

Quý Cẩm Lương gật đầu: “Vân Đình, cháu nghĩ là đúng. Thế cháu định gì?”

“Chú Quý, cháu hai ba tháng nghỉ hè, nên phiền chú giúp cháu tìm một công việc tạm thời.”

“Cháu việc vặt ? Hiện tại việc thêm cũng dễ tìm !” Quý Cẩm Lương suy nghĩ một chút tiếp: “Cháu ý chí như , để chú hỏi giúp cháu, tin tức chú sẽ báo.”

Thấy Quý Cẩm Lương đồng ý, Tống Vân Đình lời cảm ơn rời khỏi Quý gia.

Quý lão thái thái bảo thím Trần mấy món điểm tâm mà Kiều Ngạn Tâm thích, đặc biệt bảo tài xế của Quý Cẩm Lương đón cô sang chơi. Trong lúc trò chuyện, Quý Cẩm Lương thuận miệng nhắc đến chuyện Tống Vân Đình nhờ tìm việc.

Kiều Ngạn Tâm suy nghĩ một chút khuyên: “Chú Quý, Tống Vân Đình là tâm tư thâm trầm, âm hiểm, ơn nghĩa. Chú giúp , gặp chuyện tìm đến chú cho xem.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-226-tong-van-dinh-di-lam-them.html.]

Quý Cẩm Lương cho là đúng, xua tay : “Vân Đình đứa nhỏ đó tuy chút tật , nhưng bản chất . Ngạn Tâm , cháu đừng chỉ khuyết điểm của khác như .”

“Chú Quý, Tống Vân Đình thực sự đáng để chú giúp .”

Quý Cẩm Lương gạt : “Ngạn Tâm, cháu cần nữa, chú tự tính toán.”

Kiều Ngạn Tâm đành im lặng. Nếu Quý Cẩm Lương quyết định, cô cũng chẳng thể gì hơn.

Quý Cẩm Lương trực tiếp mặt sắp xếp công việc cho Tống Vân Đình mà giao cho cấp xử lý. Người cấp tình cờ quen Lưu Lị Lị, quản lý của nhà hàng Tây “Vân Ảnh Dật Hương Tạ”, nên dễ dàng thu xếp cho Tống Vân Đình đó phục vụ.

Lương phục vụ ở nhà hàng Tây cao hơn các quán ăn khác một chút, nếu , mỗi tháng thể kiếm 30 đồng. Tống Vân Đình tính toán, hai tháng sẽ 60 đồng, gần bằng một tháng lương của ba đây.

Chu Tuệ Phương cực kỳ hài lòng với công việc . Con trai bà sắp thành sinh viên đại học đến nơi, phục vụ bưng bê, đây chẳng là cố ý sỉ nhục con bà ?

“Quý Cẩm Lương rõ ràng là cố ý chơi khăm con ! Nếu phục vụ như thế, ông bảo hai đứa con trai ? Còn bảo là chiến hữu của ba con nữa chứ, đúng là cái thứ chiến hữu rách nát!”

Bị Chu Tuệ Phương kích động, Tống Vân Đình cũng nảy sinh oán hận. Lương cao thì cao thật, nhưng cho cùng vẫn chỉ là kẻ hầu hạ! Tuy nhiên, vì 30 đồng mỗi tháng, vẫn c.ắ.n răng .

Tống Vân Đình ca tối, từ 3 giờ chiều đến 10 giờ đêm.

Tối Chủ nhật, nhà hàng Tây một buổi huấn luyện về rượu vang. Kiều Ngạn Tâm gương trang điểm tỉ mỉ, xách túi da nhỏ đến Vân Ảnh Dật Hương Tạ. Đến nơi mới buổi huấn luyện lùi nửa tiếng.

Kiều Ngạn Tâm nghĩ rảnh rỗi cũng chẳng để gì, khi Lưu Lị Lị đồng ý, cô bước khu vực dùng bữa để giới thiệu rượu cho khách, sẵn tiện chia sẻ kiến thức về rượu vang.

Không ngờ bước , cô thấy Tống Vân Đình đang ghi thực đơn cho khách. Lúc cô mới đến đây phục vụ. là oan gia ngõ hẹp!

Nhìn thấy Kiều Ngạn Tâm, Tống Vân Đình đầu tiên là kinh ngạc, đó sắc mặt sa sầm, lập tức tiến về phía cô. Giọng đầy vẻ mỉa mai: “Kiều Ngạn Tâm, cô cũng thuê kiếm học phí ?

 

 

Loading...