Kiều Ngạn Tâm dứt khoát lưng bước nhà hàng, chẳng buồn giải thích với loại đàn ông tồi tệ như Tống Vân Đình về mối quan hệ giữa cô và Phong Đài.
Kết thúc buổi việc, Lưu Lị Lị quyết toán lương cho cô. Cộng cả phí giảng bài, tiền hoa hồng và tiền boa của khách, Kiều Ngạn Tâm kiếm tổng cộng 1100 đồng. Cô vui vẻ cất tiền túi về.
Về đến nhà hơn 10 giờ đêm. Một lát , Quý Yến Lễ gọi điện tới.
“Alo, Yến Lễ .” Giọng Kiều Ngạn Tâm tràn đầy vẻ phấn khích và vui sướng, cô ngọt ngào gọi tên .
Quý Yến Lễ nhận ngay tâm trạng cô đang , cũng lây cảm xúc , khóe môi tự chủ mà cong lên: “Ngạn Tâm, tối nay chuyện gì mà em vui thế?”
“Yến Lễ, tối nay em kiếm tận 1100 đồng đấy, nên em vui lắm!”
Tưởng tượng cảnh cô gái nhỏ ôm một xấp tiền, mắt cong tít như vầng trăng khuyết, ý trong đôi mắt đào hoa của Quý Yến Lễ càng đậm hơn, cưng chiều trêu: “ là đồ nhỏ ham tiền.”
Kiều Ngạn Tâm nghĩ một chút kể tiếp: “Yến Lễ, tối nay em còn quen một ...” Tiếp đó, cô kể chuyện giám đốc Phong mời cô cố vấn cho xưởng rượu.
Trong lòng Quý Yến Lễ bỗng dâng lên một cảm giác lạ, buột miệng hỏi: “Ngạn Tâm, em vui như là vì quen vị giám đốc Phong đó ?”
Kiều Ngạn Tâm nhận sự đổi trong giọng của , vẫn hào hứng: “ , giám đốc Phong là , hào phóng nữa. Đi theo ông , lẽ em sẽ kiếm một khoản lớn đấy.”
“Ừm.” Quý Yến Lễ đáp ngắn gọn, hỏi thêm: “Vị giám đốc đó chắc còn trẻ lắm nhỉ?”
“Cũng tầm tuổi thôi, chắc đến 30 .”
Lồng n.g.ự.c Quý Yến Lễ như nhét một quả quýt xanh, chua lòm, nhịn hỏi tiếp: “Anh trông thế nào? Cao bao nhiêu? So với thì ?”
Nga
Lúc Kiều Ngạn Tâm mới nhận giọng điệu của gì đó “sai sai”. Hóa là Quý đoàn trưởng đang ghen! Hai đang yêu xa, nhiệm vụ của nặng nề, cô chẳng nỡ để khó chịu chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-229-quy-doan-truong-ghen-roi.html.]
Giọng cô càng thêm mềm mại, nũng nịu áp sát ống : “Tất nhiên là thể so với . Yến Lễ, trai giỏi giang, trong lòng em là mỹ nhất, ai sánh bằng . Giám đốc Phong chỉ là đối tác bình thường thôi, còn là yêu của em mà. Đời em chỉ yêu , ngoài em chẳng cần ai hết.”
Quý Yến Lễ vốn dễ dỗ dành, chỉ vài câu ngọt ngào của cô khiến sướng rơn, giọng khàn khàn gọi: “Ngạn Tâm ...” Cái miệng nhỏ bôi mật mà ngọt thế?
Kiều Ngạn Tâm do dự một chút, tạm thời chuyện tháng sẽ cùng Phong Đài công tác ở Kinh Thị cho , tránh để suy nghĩ lung tung.
Thực tế, khi cúp máy, Quý Yến Lễ quẳng cái tên Phong Đài đầu. Điều kiện ở bộ chỉ huy tạm thời gian khổ, chỗ tắm rửa, múc một xô nước giếng để đ.á.n.h răng, rửa mặt, rửa chân lên giường ngủ. Mệt mỏi cả ngày, đặt lưng xuống chìm giấc ngủ.
Đến nửa đêm, những tiếng sấm nổ vang trời khiến Quý Yến Lễ giật tỉnh giấc. Hỏng , trời sắp mưa to. Anh bật dậy khỏi giường, đồng hồ, lúc mới 6 giờ sáng.
Bước khỏi lều, bầu trời mây đen kịt, mưa lớn sắp đổ xuống. Các chiến sĩ bắt đầu chuẩn bao cát để gia cố đê điều. Quý Yến Lễ đang định lên đê kiểm tra thì Tôn Đại Tráng, Phó đoàn trưởng quân khu Kinh Thị bước tới, hạ giọng : “Quý đoàn trưởng, đến!”
“Ai ?”
Quý Yến Lễ theo hướng mắt của Tôn Đại Tráng, bấy giờ mới thấy một cô gái trẻ phía . Anh cứ ngỡ là cô gái ở làng gần đó chạy tới, liền nhíu mày : “Sắp mưa to , bảo ai đó đưa cô về , đường lát nữa sẽ khó lắm.”
Tôn Đại Tráng thì thầm: “Hoàng Oánh Oánh, thiên kim tiểu thư của giám đốc nhà máy hóa chất Kinh Thị đấy. Ông già cô gọi điện một cái là nhét con gái đây, bảo là giúp chúng chống lũ!”
Quý Yến Lễ nheo mắt Hoàng Oánh Oánh. Cô trông gầy cao, như một cái giá đỗ lớn. Anh thừa hiểu cô đến đây để chống lũ thật sự, mà là để “mạ vàng” hồ sơ. Con em các gia đình quyền thế thường , đến vùng thiên tai một chuyến, dù chẳng gì thì lý lịch cũng hơn nhiều, lợi cho con đường thăng tiến.
Quý Yến Lễ vốn ghét kiểu màu , thu ánh mắt, lạnh nhạt : “Cậu tự sắp xếp !”
Hoàng Oánh Oánh thấy Quý Yến Lễ sững sờ, hình tại chỗ. Người đàn ông mặt đôi lông mày kiếm sắc sảo, toát lên vẻ lạnh lùng và dũng. Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng kiên nghị, ngũ quan hảo như một tác phẩm nghệ thuật, tuấn mỹ mang khí chất cứng cỏi đặc trưng của quân nhân.
Hoàng Oánh Oánh kìm mà rung động, thầm cảm thán: “ là một cực phẩm!”