80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca - Chương 248: Lời Độc Địa

Cập nhật lúc: 2026-02-19 00:24:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Ninh cánh cửa phòng bệnh đang đóng c.h.ặ.t, tạm thời ai nên gan cũng lớn hơn hẳn.

lộ khuôn mặt hung tợn, căm hận, đắc ý Quý Yến Lễ, ghé sát tai : “Mày tìm Kiều Ngạn Tâm ? Nó chạy theo thằng tên Phong Đài !”

Quý Yến Lễ đang trong cơn mê man, ý thức tán loạn. Bỗng nhiên thấy nhắc đến tên Kiều Ngạn Tâm bên tai, ý thức thế nhưng tỉnh táo thêm vài phần.

Bạch Ninh tiếp tục: “Tao thằng Phong Đài đó tuổi trẻ tài cao, còn cao ráo trai, thường xuyên đến nhà hàng Tây nơi Kiều Ngạn Tâm thêm để ủng hộ nó. Hai đôi cặp, ngọt ngào lắm!”

Quý Yến Lễ run lên một cái, đôi mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn, lộ vẻ đau đớn. Bạch Ninh thấy lời của tác dụng thì càng thêm đắc ý.

“Yến Lễ , mày thật đáng thương. Bác sĩ hai chân mày liệt , lính nữa, cũng chẳng bao giờ lên ... Kiều Ngạn Tâm tin mày liệt, đến bệnh viện mày một cái nó cũng thèm. Nó còn hủy hôn, nó bảo nó thích Phong Đài, gả cho thằng đó...”

Cơ thể Quý Yến Lễ bỗng nhiên co giật mạnh một cái, dù tỉnh nhưng khóe mắt lăn một giọt nước mắt lớn.

Bạch Ninh hì hì, khẽ : “Đau lòng ? Vậy thì c.h.ế.t cho xong! Dù mày cũng thành phế nhân !”

Đôi mày Quý Yến Lễ nhíu c.h.ặ.t đến mức cực hạn, ngón tay khẽ cử động nhưng vẫn chìm trong hôn mê.

Bạch Ninh thu nụ độc ác, trong nháy mắt khôi phục vẻ mặt lo lắng, đau khổ. Bà tùy tiện đắp chiếc khăn ướt sũng lên trán Quý Yến Lễ dậy khỏi phòng. Bà chẳng đời nào thèm chăm sóc .

Hành lang vang lên tiếng giày cao gót gõ dồn dập xuống sàn, một phụ nữ trung niên xinh , quý phái vội vã tới. Đó chính là Cố Hải Đường.

Cố Hải Đường đang học giả thỉnh giảng tại một viện nghiên cứu ở châu Âu, nhận điện thoại của Cố Bình Sinh, bà đáp chuyến bay sớm nhất để trở về. Cố Bình Sinh bước nhanh theo bà.

Quý Vi Vi thè lưỡi: “Mẹ, bác gái cũ của con đến kìa! Dì Bạch Ninh chắc sắp ăn đòn nhỉ?”

Bạch Ninh điều, vội nép lưng Trần Nhuỵ.

Nga

Năm đó, khi bà quyến rũ Quý Cẩm Lương, Cố Hải Đường dứt khoát ly hôn, từng tìm đến bà gây sự, cũng dùng quan hệ gia đình để dạy dỗ bà . Bạch Ninh vốn tưởng Cố Hải Đường nhu nhược, sợ .

Ngày Cố Hải Đường dọn khỏi nhà họ Quý, Bạch Ninh còn cố tình ăn mặc lòe loẹt đến để thị uy. Cố Hải Đường vẫn một lời, chỉ liếc một cái xách vali bước khỏi cửa. Ánh mắt đó tuy sắc lẹm nhưng tràn đầy sự khinh bỉ và coi thường, giống như đang một con ruồi một con ch.ó bẩn thỉu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-248-loi-doc-dia.html.]

Lúc đó Bạch Ninh mới hiểu, Cố Hải Đường tranh giành, khó bà là vì bà xứng! Cố Hải Đường khinh bỉ việc tranh giành với loại như bà .

Chính vì thế, mỗi khi gặp Cố Hải Đường, Bạch Ninh thấy chột vô cùng. Người đàn ông mà Cố Hải Đường vứt bỏ, bà dùng những thủ đoạn dơ bẩn, tốn bao tâm tư mới , còn nơm nớp lo sợ, hầu hạ mỗi ngày mới giữ chân. Nghĩ đến thôi thấy tức nổ đốm mắt.

Người nhà họ Cố ai nấy đều kiêu hãnh, khí trường vô cùng mạnh mẽ. Trần Nhuỵ và Quý Vi Vi thậm chí còn chủ động nép tường để nhường đường cho Cố Hải Đường. Bạch Ninh cũng ngoan ngoãn cúi gầm mặt, sát vách tường.

Trần Nhuỵ nặn một nụ : “Chị dâu, chị về...”

Cố Hải Đường nâng cằm, khẽ gật đầu chào. Cố Bình Sinh đẩy cửa phòng bệnh, hai chị em bước nhanh trong.

Nhìn thấy Quý Yến Lễ giường bệnh chút sức sống, trái tim Cố Hải Đường như d.a.o cắt, nước mắt tuôn rơi lã chã.

“Yến Lễ... thương nặng thế ...”

“Bác sĩ Yến Lễ tĩnh dưỡng một thời gian sẽ thôi, chị đừng mặt nó.”

Cố Hải Đường hít hà, lau khô nước mắt, nhẹ nhàng chạm gương mặt tiều tụy của con trai. Cố Bình Sinh lấy nước ấm, Cố Hải Đường thấm ướt khăn, giúp Quý Yến Lễ lau mồ hôi lạnh ngừng rịn trán.

Quý Yến Lễ vẫn im lìm, thở yếu ớt. Trái tim Cố Hải Đường thắt , bà Cố Bình Sinh. Cố Bình Sinh cũng cảm thấy trạng thái của cháu , khẽ : “Ra ngoài chuyện chị.”

Hai chị em khỏi phòng bệnh, Cố Hải Đường chút suy sụp hỏi: “Yến Lễ hình như mất ý chí chiến đấu .”

Cố Bình Sinh: “Lúc em đón chị, nó vẫn luôn gọi tên yêu. Bây giờ lập tức tìm Kiều Ngạn Tâm đến đây!”

Cố Hải Đường: “Kiều Ngạn Tâm ? Yến Lễ với chị là hai đứa đính hôn, lúc nó cần con bé nhất, mà con bé đang ở ?”

Quý Vi Vi điều lầm bầm một câu: “Bác gái, bác , Kiều Ngạn Tâm chạy theo trai ! Chị đang ở Kinh Thị mà thèm bệnh viện thăm Yến Lễ. Anh Yến Lễ thật đáng thương, đang giành giật sự sống với t.ử thần, còn vợ công tác với đàn ông khác, trai đơn gái chiếc, ai là công tác kiểu gì!”

 

 

Loading...