Vì leo lên cao, thế mà lợi dụng quan hệ với phụ nữ, quả thực vô sỉ!”
“Vô sỉ thì ? Người thì vươn cao, nước thì chảy xuống thấp, cưới ai mà chẳng là cưới? Cưới Hoàng Oánh Oánh, ít nhất còn thể thăng tiến thêm một bậc...”
Lục Kiến Quốc khuyên mãi mà em trai , đành hầm hầm ngậm miệng.
Khi Hoàng Oánh Oánh và Bạch Nguyệt Nga cùng lên lầu, cô ngầm châm chọc hỏi: “Chị dâu, em chân Đoàn trưởng Quý Yến Lễ tật, sẽ xe lăn ạ?”
Bạch Nguyệt Nga giọng của cô vui sướng khi gặp họa, trong lòng khó chịu.
“Oánh Oánh, cháu ai ?”
“Nghe Lục ạ.”
Bạch Nguyệt Nga nghiêm khắc cảnh cáo cô : “Anh Lục của cháu bậy đấy, chân Yến Lễ cả, mấy ngày nữa là khỏe thôi, lát nữa gặp tuyệt đối đừng linh tinh.”
Hoàng Oánh Oánh ngượng ngùng : “Vâng.”
Không bậy mới là lạ đấy.
Hai nhanh đến phòng bệnh của Quý Yến Lễ, lúc Quý lão thái thái và dì Trần đang ở trong phòng bệnh.
Thấy Bạch Nguyệt Nga đến, Quý lão thái thái : “Cháu đến lúc, dì Trần hầm canh chim bồ câu cho Yến Lễ, đang định bảo cô mang một phần xuống cho Chính Hằng đấy, lát nữa cháu mang xuống giúp nhé.”
Nga
Bạch Nguyệt Nga đưa đồ bổ trong tay cho dì Trần, cũng theo : “Vậy thì ạ. Đây là bạn của Chính Hằng... Hoàng Oánh Oánh, cố ý đến thăm Yến Lễ.”
Quý Yến Lễ tuy chút chán ghét Hoàng Oánh Oánh, nhưng cô hiện tại đang quen Lục Chính Hằng, cũng thể quá lạnh nhạt với cô .
Anh gật đầu với Hoàng Oánh Oánh, coi như chào hỏi.
Hoàng Oánh Oánh từ khi cửa liền ý mà đ.á.n.h giá Quý Yến Lễ, thấy tinh thần tràn đầy, đôi mắt đào hoa vẫn sắc bén và sáng ngời như , cũng ốm yếu, tiều tụy như cô tưởng tượng, lập tức thất vọng vô cùng.
Cô cố ý hỏi một câu: “Đoàn trưởng Quý, em chân thương, chứ ạ?”
“Ừm.”
Quý Yến Lễ qua loa đáp một câu.
Hoàng Oánh Oánh khẽ thở dài, buồn bã : “Đoàn trưởng Quý, thật là xui xẻo quá. Em hai chân thương nghiêm trọng, thể sẽ liệt, khỏi khó chịu đến mức nào. Đoàn trưởng Quý, vì cứu bá tánh mà phế đôi chân, dân sẽ cảm kích , tổ chức cũng sẽ quên công lao của .”
Trong mắt Quý Yến Lễ lóe lên một tia hàn quang, lạnh lùng quét qua Hoàng Oánh Oánh.
Hoàng Oánh Oánh thấy thành công chọc tức Quý Yến Lễ, trong lòng dâng lên một cảm giác khoái trá khi trả thù.
Quý lão thái thái lập tức nổi giận, bất quá, nghĩ Hoàng Oánh Oánh là do Bạch Nguyệt Nga mang đến, mắng cô chính là mất mặt Bạch Nguyệt Nga, những lời thô tục đến đầu lưỡi nuốt ngược bụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-258-tra-dua.html.]
Bạch Nguyệt Nga vội vàng phủi sạch quan hệ.
“ và cô , cũng là đầu gặp mặt...”
Hoàng Oánh Oánh là con một, trong nhà tiền bối cảnh, từ nhỏ nuông chiều đến hư hỏng.
Người duy nhất dám sỉ nhục cô , từ chối cô chỉ Quý Yến Lễ, cô quyết tâm trả thù Quý Yến Lễ một trận cho hả .
Cô : “Người , quan trọng nhất chính là một cơ thể khỏe mạnh. Cho dù thể chất , ít nhất cũng một cơ thể lành lặn. Em một họ hàng xa, cũng giống Đoàn trưởng Quý, cũng là tham gia quân ngũ, một chức quan nhỏ trong quân đội, liền vênh váo tả xiết, ai cũng bằng nửa con mắt. Không ngờ một ngày nào đó khi chấp hành nhiệm vụ, thế mà gãy đôi chân, trở thành phế nhân, chỉ thể liệt xe lăn... Vợ cũng bỏ trốn theo khác, ai, thật đáng thương quá!”
Kiều Ngạn Tâm ở nhà máy rượu xong việc, liền vội vàng về.
Đi đến cửa phòng bệnh của Quý Yến Lễ, lúc một phụ nữ đang bóng gió về Quý Yến Lễ.
Từng đợt lửa giận bốc lên, cô lập tức đẩy cửa phòng bệnh .
Nghe thấy cửa phòng mở, Hoàng Oánh Oánh đầu qua.
Chỉ thấy một cô gái trẻ rực rỡ như hoa đào, hoa mận đẩy cửa mà , khuôn mặt tinh xảo bao phủ sự tức giận nặng nề, trông là dễ chọc...
Kiều Ngạn Tâm hung dữ trừng mắt Hoàng Oánh Oánh một cái, tiếp theo đến bên cạnh Quý Yến Lễ, nắm lấy tay , ngọt ngào: “Yến Lễ, bà nội, cho một tin tức ,
Tiết lão ngày mai thể bắt đầu trị liệu phục hồi chức năng cho Yến Lễ, ông còn đảm bảo với cháu, những thể giúp Yến Lễ nhanh ch.óng dậy, mà còn thể giúp hồi phục như ban đầu!”
Hoàng Oánh Oánh: “...”
A? Quý Yến Lễ hồi phục? Sao nhanh thế?
Kiều Ngạn Tâm khinh thường Hoàng Oánh Oánh.
“Vị cô nương , tuy cô là ai, cũng cô vì mục đích gì mà chạy đến những lời khó hiểu với yêu của ,
cái vẻ mặt chua ngoa đó của cô thật sự đáng ghét! Nhân sinh vô thường, mong cô cả đời đừng bao giờ ốm đau thương!”
Quý Yến Lễ nắm c.h.ặ.t t.a.y Kiều Ngạn Tâm , : “Ngạn Tâm, cần thiết chuyện với loại rác rưởi .”
Quý lão thái thái sớm khó chịu với Hoàng Oánh Oánh, bà hiệu cho dì Trần.
Dì Trần trực tiếp hắt nửa chén canh cá Hoàng Oánh Oánh, chống nạnh mắng: “Chó hoang từ chạy đến sủa gâu gâu, thật đáng ghét!”
Hoàng Oánh Oánh tức đến hộc m.á.u Bạch Nguyệt Nga: “Chị dâu, họ ức h.i.ế.p con!”
Bạch Nguyệt Nga hận thể mọc trăm cái miệng để giải thích rằng cô và Hoàng Oánh Oánh căn bản , cũng chấp nhận cô em dâu .