80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca - Chương 267: Lấy Độc Trị Độc
Cập nhật lúc: 2026-02-19 00:25:07
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều Ngạn Tâm suy nghĩ một lát, bỗng nhiên nảy một ý tưởng, trong đầu hiện lên một gương mặt quen thuộc. Chu Tuệ Phương là hạng đàn bà đanh đá, thì tìm một kẻ đanh đá hơn để trị bà . Chu Tuệ Phương chua ngoa xa, thì nên để kẻ đanh đá và tính nhất nhà họ Quý tay đối phó. Không sai, trọng trách chỉ Bạch Ninh mới gánh vác nổi! Đây gọi là lấy độc trị độc!
Quý Hướng Viễn vẫn đang hừng hực lửa giận, tiếp tục xả : “Càng điên tiết hơn là cái thằng vô Tống Vân Đình còn dám chạy đến nhà em, đòi nhận ba em cha nuôi. Thật là nực , ba em thiếu con trai !”
Kiều Ngạn Tâm phân tích: “Tống Vân Đình cũng chẳng thiếu ba , là thiếu tiền, mượn danh nghĩa con nuôi để mượn oai nhà họ Quý lừa bịp bên ngoài. Vạn nhất gây rắc rối gì thì cũng nhà họ Quý gánh vác, nhà họ Quý chỉ thiệt . Không chỉ , chắc chắn còn đang tơ tưởng đến việc sẽ chia gia sản của nhà họ Quý nữa đấy.”
Quý Hướng Viễn vốn nghĩ sâu xa đến thế, Kiều Ngạn Tâm phân tích xong thì tức đến nghiến răng nghiến lợi: “Sao thể trơ trẽn đến mức đó chứ!”
Kiều Ngạn Tâm chớp chớp đôi mắt , : “Chu Tuệ Phương và Tống Vân Đình là hai kẻ tham lam vô độ. Em đúng đấy, họ đạt mục đích thì chắc chắn sẽ còn quấy rầy chú Quý dài dài. Mẹ em chuyện Chu Tuệ Phương và Tống Vân Đình đang nhắm nhà họ Quý ?”
Quý Hướng Viễn đáp: “Mẹ em đang giận dỗi ba em nên dạo vẫn luôn ở thị trấn...” Đôi mắt chợt sáng lên: “ ! Mẹ em vốn thông minh, giỏi nhất chiêu lăn lộn ăn vạ để đối phó với tiểu nhân. Chu Tuệ Phương tuy vô , nhưng em mà đanh đá lên thì mười mụ Chu Tuệ Phương cũng đối thủ. Chị dâu, em gọi điện cho em ngay đây...”
Bạch Ninh mơ cũng ngờ rằng, sự đanh đá và độc ác của ngày nhận sự tán thưởng từ chính con trai ruột. Sau khi nhận điện thoại của Quý Hướng Viễn, Bạch Ninh tức đến mức cả đêm ngủ, giường suy tính đối sách. Trong mắt bà , mỗi đồng tiền của nhà họ Quý đều là của Quý Hướng Viễn. Mẹ con Chu Tuệ Phương dám nhắm tài sản nhà họ Quý, chẳng khác nào đang cướp tiền của con trai bà . Chuyện tuyệt đối thể nhẫn nhịn!
Sáng sớm hôm , Bạch Ninh lập tức xin nghỉ phép với lãnh đạo trường để về Vân Thành.
Tại nhà họ Tống.
Chu Tuệ Phương mặt mày xám xịt giữa sân, sắc mặt Tống Vân Đình còn khó coi hơn. “Nếu Quý Cẩm Lương bất nhân thì đừng trách chúng bất nghĩa. Làm quan sợ nhất là mất mặt, xé nát thể diện của họ chính là lột da mặt họ . Mẹ, chúng chơi chiêu hiểm hơn!”
Quý Cẩm Lương vốn dĩ còn định đợi Tống Vân Đình lên đại học sẽ dùng quan hệ tìm việc thêm cho , ít nhất cũng đảm bảo cho học xong đại học. Không ngờ Chu Tuệ Phương những ơn, ngược còn dắt theo Tống Tiểu Đào và Tống Xuân Nga đến cổng khu đại viện chặn đường ông, quỳ dập đầu, gây ảnh hưởng vô cùng cho ông và nhà họ Quý. Quý Cẩm Lương trong cơn giận dữ tuyên bố thẳng thừng rằng từ nay về sẽ bao giờ quan tâm đến chuyện nhà họ Tống nữa. Tống Vân Đình học đại học ông cũng chẳng buồn quản.
Quý Cẩm Lương buông tay mặc kệ khiến Chu Tuệ Phương và Tống Vân Đình lập tức cuống cuồng, lúc mới nghĩ chiêu trò thâm độc hơn. Gương mặt dữ tợn của Chu Tuệ Phương giật giật: “Con trai, con thông minh, con cách gì ?”
Đáy mắt u ám của Tống Vân Đình lóe lên tia độc ác: “Lần , nhất định mời ba con mặt mới ...”
Chu Tuệ Phương một nữa dẫn theo Tống Tiểu Đào và Tống Xuân Nga đến cổng khu đại viện quân khu. Bà thể quỳ ngay sát cổng vì Quý Cẩm Lương dặn dò lính canh, họ sẽ khách khí mà đuổi bà ngay. Thế là con ba chọn một gốc cây cách cổng khu đại viện hơn mười mét, đồng loạt quỳ thành một hàng. Lính canh tâm xua đuổi, nhưng quỳ ngay cổng, họ cũng chẳng quyền quản rộng đến thế.
Tống Tiểu Đào lầm bầm: “Mẹ, chỗ chọn chuẩn thật, gốc cây nắng.”
Tống Xuân Nga bồi thêm: “ đấy, nền xi măng cổng cứng quá, ở đây thoải mái hơn, đầu gối chẳng đau tí nào.”
Chu Tuệ Phương gắt khẽ: “Nói nhỏ thôi, đừng để thấy.”
Bà ngước mắt cổng khu đại viện, thấy qua kẻ tấp nập, thích hợp để diễn kịch. Thế là bà rút khăn tay , che mặt bắt đầu gào t.h.ả.m thiết.
“Tống Viện Triều ơi, cái lão già khổ mệnh của ơi! Ông ở chiến trường đỡ đạn cho , mang bệnh tật đầy , kết quả thì thăng quan tiến chức vù vù, còn ông bỏ mặc cả nhà mà sớm thế ... Hu hu hu, góa con côi chúng sống đây... Người ơn thì thôi, còn đầu bắt nạt nữa...”
Chu Tuệ Phương vốn giọng loa phường, tiếng vang dội lập tức thu hút một đám đông hiếu kỳ vây quanh. Tống Xuân Nga vội huých tay Tống Tiểu Đào: “Người đến kìa, đừng ngẩn nữa, mau lên!”
Tống Tiểu Đào học theo bộ dạng của Chu Tuệ Phương, hu hu lóc: “Ba ơi, ba c.h.ế.t t.h.ả.m quá... Ba đỡ đạn cho , thế mà hại nhà ...”
Tống Xuân Nga gào lên: “Người quan lớn, chỉ cần một câu là đẩy con quản lý kho...”
Mẹ con Chu Tuệ Phương lóc vô cùng t.h.ả.m thiết, nhanh ch.óng khơi dậy lòng trắc ẩn của đám đông. Có từng thấy Chu Tuệ Phương hôm qua, liền lên tiếng hỏi: “Hôm qua chính là bà dẫn hai đứa nhỏ đến đây loạn đúng ? bảo loạn dữ thế, hóa là đến đòi công bằng...”
Chu Tuệ Phương chớp thời cơ, kể lể: “Chồng và Quý Cẩm Lương là chiến hữu. Ngày xưa đ.á.n.h giặc, chồng đỡ cho Quý Cẩm Lương một phát s.ú.n.g, để di chứng c.h.ế.t sớm... Quý Cẩm Lương những nhớ ơn chồng , ngược còn hại chúng . Chồng xuống, ông đẩy từ phân xưởng sang quản lý kho, còn ép con trai phục vụ hầu hạ khác. Con trai là thứ ba thành phố trong kỳ thi đại học đấy, Quý Cẩm Lương bắt nạt quá đáng...”
Đám đông xong đều vô cùng kinh ngạc. Thật ngờ vị thủ trưởng Quý quyền cao chức trọng lòng sắt đá đến thế.
“Chồng bà c.h.ế.t oan thật, ngờ thủ trưởng Quý là hạng như ...”
“Mẹ góa con côi đủ đáng thương , còn chịu bất công thế ... mà cũng thấy bất bình...”
“ thế, tri ân báo đáp thì thôi, còn hãm hại nhà ân nhân, đúng là xa thật...”
“Suỵt, nhỏ thôi, kẻo thấy thì khốn...”
“ sợ gì chứ? Quý Cẩm Lương chuyện trái với lương tâm, còn cho chắc?”
Chu Tuệ Phương thấy đều về phía thì càng thêm đắc ý, nhưng tiếng càng thêm thê lương. Bà tiếp tục: “Chồng mất , một nuôi ba đứa con thật chẳng dễ dàng gì! con trai chí hướng, thi đỗ hạng ba thành phố, nhưng tiền học phí đại học lấy bây giờ? Quý Cẩm Lương góa con côi chúng khổ cực, còn hại mất việc ở phân xưởng, mỗi tháng lương hụt năm đồng... thực sự sống nổi nữa ...”
Lập tức phụ họa: “Chồng bà đỡ đạn cho thủ trưởng Quý, chính là cứu mạng ông , ơn cứu mạng lớn hơn trời. Thủ trưởng Quý đáng lẽ lo bộ học phí và sinh hoạt phí đại học cho con trai bà mới đúng!”
“ ! Nếu là , chỉ lo học phí cho con , mà còn b.a.o n.u.ô.i cả nhà họ nữa. Ai bảo cứu mạng chứ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-267-lay-doc-tri-doc.html.]
“ đồng ý... Thủ trưởng Quý bạc tình quá...”
“Không bạc tình, mà là vô lương tâm!”
Nga
“...”
Chu Tuệ Phương chính là hiệu quả , bà lóc van nài: “Làm ơn giúp gọi Quý Cẩm Lương đây với, ông bây giờ trốn tránh chịu gặp , thực sự hết cách ...”
“Để gọi, sẽ nhờ gọi điện cho ông ...”
Thật Quý Cẩm Lương sớm Chu Tuệ Phương đến. Ngay khi con bà xuất hiện ở cổng khu đại viện, lính canh gọi điện báo cáo cho ông ngay lập tức. Quý Cẩm Lương thực sự đau đầu. Khổ nỗi phận của ông quá cao, thể trực tiếp mặt đôi co với Chu Tuệ Phương, càng thể sai bắt bà . Nếu , ảnh hưởng sẽ càng thêm tồi tệ. cũng thể để mặc cho Chu Tuệ Phương loạn mãi ... Thật là tiến thoái lưỡng nan!
Thấy chủ động giúp gọi Quý Cẩm Lương , Chu Tuệ Phương suýt chút nữa kìm nụ nơi khóe miệng. Trước mặt bao nhiêu dân nhiệt tình thế , bà nhất định ép Quý Cẩm Lương hứa lo bộ học phí và sinh hoạt phí cho Tống Vân Đình, ngoài mỗi tháng còn đưa cho bà một trăm đồng nữa. Đương nhiên, thế vẫn đủ, còn bắt ông tìm cách đưa bà lên văn phòng cán bộ nữa!
Chu Tuệ Phương dập đầu mấy cái với đám đông: “Cảm ơn ! Cảm ơn ! Làm ơn mau gọi Quý Cẩm Lương đây giúp với!”
“Gào cái gì? xem ai dám gọi!”
Bạch Ninh như một quả pháo nổ tung, từ trong đám đông chen , hai tay chống nạnh, quát lớn: “Cái đám ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng các , mụ đàn bà gì các cũng tin ? Các đều là óc heo hết ? Hay là lúc đẻ các quên cho các mang theo não? Một lũ ngu xuẩn, chuyện nhà lo xong còn đòi bênh vực cho mụ góa !”
Nói đoạn, bà chỉ tay mấy đàn ông hàng đầu: “Anh , bênh mụ góa ? Có ngủ với mụ ? Vợ hả? Còn nữa, bênh mụ ? Mụ cũng bò lên giường ? Một lũ lăng loàn...”
Danh tiếng của Bạch Ninh trong khu đại viện vốn chẳng gì, tuy ghét bà nhưng cũng ít nhiều phần kiêng dè. Bà nổi trận lôi đình, mấy lên tiếng bênh vực Chu Tuệ Phương lập tức tản ngay.
Chu Tuệ Phương cũng ngờ giữa đường nhảy một kẻ phá đám như Bạch Ninh. Thấy kế hoạch của thành công một nửa, bà tuyệt đối thể để Bạch Ninh phá hỏng. Thế là bà nhắm mắt , nặn thêm hai hàng nước mắt.
“Trời đất ơi, vợ của Quý Cẩm Lương bắt nạt kìa... Á á á, góa con côi chúng sống nổi nữa ...”
Bạch Ninh chẳng chẳng rằng, túm lấy tóc Chu Tuệ Phương tát cho một cái nảy lửa, mắng: “Chồng mày c.h.ế.t là do lão đáng đời, là do mày đen đủi, dựa cái gì mà chồng mày c.h.ế.t thì chồng tao nuôi con cho mày? Nói thật , mụ lăng loàn mày quyến rũ chồng tao ? là đồ hổ, nhổ !”
Chu Tuệ Phương cũng chẳng hạng , nhưng hiện tại bà đang cố giữ hình tượng “mụ góa đáng thương bắt nạt” để lấy lòng thương hại của đám đông, nên tiện tỏ quá hung hãn. Bà gân cổ lên tru tréo: “Bà đ.á.n.h ! Bà dám đ.á.n.h ! Hồi đó nếu chồng đỡ đạn cho chồng bà thì c.h.ế.t là chồng bà !”
Bạch Ninh quát: “Bớt sủa cái giọng thối tha đó ! Mày cũng dám bịa chuyện cơ đấy! Chồng mày đỡ đạn cho chồng tao bao giờ? Có giỏi thì đào xác lão lên xem cái lỗ đạn nào ?”
Bạch Ninh sai, Tống Viện Triều và Quý Cẩm Lương đúng là chiến hữu, nhưng bao giờ đỡ đạn cho Quý Cẩm Lương cả. Bạch Ninh cũng quên sang mắng đám đông: “Nhìn cái gì mà ? Thích xem náo nhiệt thế thì về mà xem với con trai chuyện đồi bại ...”
Bà mắng c.h.ử.i vô cùng độc địa và khó , nhanh ch.óng khiến đám đông giải tán sạch sành sanh. Chu Tuệ Phương vạch trần nhưng hề nao núng, vẫn định tiếp tục cãi chày cãi cối. Bạch Ninh vốn chẳng nể nang gì, cũng chẳng cho bà cơ hội cãi vã, liền bồi thêm một cú đ.ấ.m, đ.á.n.h c.h.ử.i: “Cả nhà cái lũ hổ! Còn định bắt con trai mày nhận chồng tao ba, định chia chác tài sản nhà tao , các cũng dám mơ tưởng thật đấy... Hôm nay tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày thì tao mang họ Bạch...”
Nói xong, bà giáng thêm một quyền nữa mặt Chu Tuệ Phương. Chu Tuệ Phương đ.á.n.h đến điên tiết, nhân cơ hội túm lấy tóc Bạch Ninh, cũng đ.ấ.m trả một cú. Tống Tiểu Đào và Tống Xuân Nga liếc một cái, cùng xông lên đè nghiến Bạch Ninh xuống đất, đ.ấ.m đá túi bụi.
Cứ thế, một Bạch Ninh đại chiến với ba con Chu Tuệ Phương, bốn đàn bà hai lớn hai nhỏ đ.á.n.h một trận tơi bời khói lửa. Đương nhiên, Bạch Ninh t.h.ả.m bại. Sức chiến đấu của bà vốn chẳng , còn đơn thương độc mã, cuối cùng con Chu Tuệ Phương đè đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử. Cuối cùng, lính canh thấy mới xông tách bốn .
Phải công nhận ý chí của Bạch Ninh vô cùng mạnh mẽ. Bị con Chu Tuệ Phương đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, m.á.u mũi chảy ròng ròng, bà vẫn lồm cồm bò dậy, dùng ống tay áo quẹt ngang mũi, hừng hực khí thế xông thẳng đến nhà hàng Tây Vân Ảnh Dật Hương Tạ, mắng c.h.ử.i Tống Vân Đình một trận lôi đình ngay lúc đang bưng bê phục vụ, khiến đuổi việc ngay lập tức.
Tống Vân Đình trong cơn giận dữ lỡ tay vỡ hai chiếc đĩa. Hắn việc đầy một tháng, tiền lương 30 đồng còn thấy , mấy ngày lụng vất vả cuối cùng trừ sạch để đền tiền đĩa. Bạch Ninh quậy phá xong xuôi thì bỏ . Tống Vân Đình căm hận tột cùng, hậm hực về nhà. Thấy Chu Tuệ Phương, Tống Tiểu Đào và Tống Xuân Nga đều mang thương tích đầy , càng thêm bực bội.
“Mẹ ? Sao về sớm thế?” Chu Tuệ Phương với gương mặt sưng vù hỏi Tống Vân Đình.
Tống Vân Đình nghiến răng nghiến lợi cằn nhằn: “Mẹ, con , lớn đầu chuyện gì cũng chẳng nên hồn thế? Con bảo bám lấy Quý Cẩm Lương, đôi co với cái mụ đanh đá Bạch Ninh gì?”
Chu Tuệ Phương gắt lên: “Mày còn trách tao ? Nếu mày bày cái mưu hèn kế bẩn đó thì tao với Tiểu Đào, Xuân Nga mụ đanh đá họ Bạch đ.á.n.h nông nỗi ? Sao mày tao đ.á.n.h với mụ ? Mụ tìm mày ?”
Tống Vân Đình càng thêm điên tiết: “Bạch Ninh như một con điên xông nhà hàng Tây gào thét om sòm, con đuổi việc ! Bây giờ hài lòng ? Hiện tại con còn nguồn thu nhập nào nữa, cả nhà chỉ còn trông chờ mấy đồng lương ít ỏi của thôi, vui chứ!”
Chu Tuệ Phương cũng ngẩn : “Lương ở nhà hàng Tây cao thế, mày để mất việc chứ! Tiếc quá mất! Thế mày bao nhiêu ngày , họ trả tiền cho mày ?”
“Trả cái con khỉ! Mẹ hại c.h.ế.t con !” Tống Vân Đình đùng đùng nổi giận phòng. Lần thì thực sự rơi đường cùng . Sau đòi tiền Quý Cẩm Lương là chuyện tưởng. Quý Cẩm Lương cũng chẳng đời nào giới thiệu việc cho nữa, tiền học phí và sinh hoạt phí đại học coi như mịt mù... Mẹ giờ quản lý kho, lương mỗi tháng chỉ 25 đồng, một năm tính chỉ 300 đồng. Học phí và các khoản đóng góp của Tiểu Đào và Xuân Nga mỗi học kỳ mất hơn bốn mươi đồng, một năm là hơn 80 đồng. Hắn hỏi thăm , học phí và tiền ký túc xá đại học mỗi năm một trăm đồng, đó là tính tiền ăn ở... Cả nhà còn ăn uống sinh hoạt, tính kiểu gì thì lương của cũng đủ nuôi ba đứa học. Cùng lắm chỉ thể nuôi nổi một đứa thôi.
Tống Vân Đình nghiến răng. Xem chỉ còn cách hy sinh cơ hội học của Tống Tiểu Đào và Tống Xuân Nga. Dù chúng cũng là con gái, học cũng chẳng quan trọng, sớm muộn gì cũng gả thôi...
Bạch Ninh mang theo gương mặt đầy vết thương trở về nhà họ Quý, thấy Quý Cẩm Lương òa nức nở. “Quý Cẩm Lương, cái đồ tồi tệ nhà ông, rắc rối do ông gây , dựa cái gì mà bắt dọn dẹp cho ông chứ?”
Nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của Bạch Ninh, Quý Cẩm Lương cũng chút xót xa. Dù bà cũng chung sống với ông suốt 20 năm, hơn nữa bà thực sự giúp ông giải quyết một rắc rối lớn. Quý Cẩm Lương đích thấm ướt khăn mặt lau mặt cho Bạch Ninh, lấy t.h.u.ố.c mỡ dịu dàng xức lên vết thương cho bà . Nhìn vẻ mặt chăm sóc cẩn thận của Quý Cẩm Lương, Bạch Ninh thầm nghĩ, trận đòn cũng uổng công.