Hắn đến trường học của bọn họ? Chẳng lẽ là tới tìm Kiều Ngạn Tâm?
Tống Vân Đình nhíu mày, khỏi phỏng đoán: *Thảo nào con ranh ngu ngốc dám chi tiền cho , dám cho leo cây, dám thèm để ý đến . Chẳng lẽ nó thật sự cặp kè với tên bộ đội ?*
Cái ý nghĩ nhen nhóm lên liền dập tắt nữa. Tống Vân Đình mạc danh cảm thấy chút bực bội, khó chịu. Con ranh ngu ngốc tuy ngu, nhưng bình tâm mà xét, nó xác thực là một kẻ bám đuôi vô cùng đủ tư cách. Nó là cái đuôi của , còn đá nó , thế mà nó dám đầu bám theo khác, thật là chán sống!
Tống Vân Đình hậm hực về phía cổng trường, tính toán ngày mai sẽ chuyện rõ ràng với Kiều Ngạn Tâm, cùng lắm thì hy sinh một chút, hạ dỗ dành cô một phen.
Kiều Ngạn Tâm lĩnh xong tiền trợ cấp liền nhà xe, đạp xe hướng về nhà. Vốn định hôm nay tan học mua cái giường, nhưng trì hoãn thế thì kịp nữa , cũng may đống gạch kê lên, cái giường đơn vẫn còn thể chắp vá dùng tạm.
Chưa đạp đến cổng lớn, cô thế mà thấy một quân nhân khí vũ hiên ngang bên bồn hoa phía . Dáng như cây tùng bách đĩnh đạc, phảng phất thể chống đỡ cả một bầu trời. Vai rộng eo thon, tỷ lệ cơ thể hảo tôn lên trong bộ quân phục càng thêm vẻ rắn rỏi, trai. Đường nét sườn mặt quả thực mỹ, khí chất lãnh ngạnh nhưng toát lên vài phần quý khí khó tả, cả ở đó chính là một bức tranh thủy mặc tuyệt .
Khóe miệng Kiều Ngạn Tâm tự chủ mà cong lên, cô gọi to: “Anh Quý!”
Quý Yến Lễ chợt thấy tiếng Kiều Ngạn Tâm, l.ồ.ng n.g.ự.c thình thịch một trận kinh hoàng. Anh đầu liền bắt gặp gương mặt tươi rạng rỡ vô song của cô.
“Đạp chậm một chút, đừng nhanh như .”
Kiều Ngạn Tâm dứt lời tới mặt Quý Yến Lễ. Cô xuống xe, Quý Yến Lễ lập tức giúp cô giữ vững tay lái.
“Anh Quý, tới đây?”
Quý Yến Lễ cao hơn Kiều Ngạn Tâm cả cái đầu, cúi xuống cô. Kiều Ngạn Tâm ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên với , đôi mắt ngập nước long lanh, đôi môi đỏ mọng ướt át cong lên. Ánh chiều tà hoàng hôn vặn chiếu lên khuôn mặt trắng sứ của cô, đến mức kinh tâm động phách.
Yết hầu Quý Yến Lễ trượt xuống, chút ngẩn ngơ.
Kiều Ngạn Tâm nhoẻn miệng : “Anh Quý, trả lời em?”
Giọng của cô giống như cánh hoa hồng bọc đường mật, ngọt ngào, nũng nịu, móc lấy trái tim Quý Yến Lễ.
Ánh mắt Quý Yến Lễ dừng bàn tay trắng nõn của Kiều Ngạn Tâm. Giờ phút , cô đang dắt xe đạp bên cạnh . Nghĩ đến chuyện trưa nay Lục Chính Hằng đạp chiếc xe , chở cô, còn cô ôm lấy cái eo già của , trong lòng Quý Yến Lễ liền kìm mà ùng ục nổi lên cơn ghen chua loét.
Quý Yến Lễ : “Nghe buổi trưa em tìm ?”
Kiều Ngạn Tâm đáp: “Vâng, em vốn định nhờ đưa em tìm chú Lục, nhưng ở đó, khéo gặp em trai chú Lục. Em trai chú thật , nhiệt tình, dẫn em đến nhà chú Lục.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-27-chiec-xe-het-xang-va-con-ghen-cua-tong-van-dinh.html.]
Quý Yến Lễ nháy mắt bình tĩnh nổi nữa. Đôi mắt đen kịt nổi lên hàn khí, đường viền hàm tuấn mỹ căng c.h.ặ.t, cơn ghen sắp bay xa mười dặm.
Cô nhóc thế mà khen Lục Chính Hằng nhiệt tình, khen nhân phẩm ? Cô tên chính là một tên hỗn đản lăng nhăng ?
Anh vẻ bình tĩnh “Ừ” một tiếng, nghiến răng im lặng.
Kiều Ngạn Tâm rõ ràng cảm nhận Quý Yến Lễ vui. Tuy vì rầu rĩ, nhưng cô dỗ dành một chút.
Cô : “Anh Quý, là đến nhà em , em nấu cơm cho ăn nhé?”
Quý Yến Lễ giật , giống như đột nhiên ai đó xách phơi ánh mặt trời, sương lạnh mặt nháy mắt tan biến sạch sẽ.
Anh chiếc xe đạp của Kiều Ngạn Tâm, bình tĩnh : “ đạp xe chở em.”
Kiều Ngạn Tâm ngước mắt chiếc ô tô Hồng Kỳ màu đen đỗ ngoài cổng, đến híp cả mắt: “Anh lái xe tới ? Không , cứ lái xe , em đạp xe theo xe .”
Quý Yến Lễ mặt đổi sắc dối: “Hôm nay quên đổ xăng cho ô tô , đành đỗ tạm ở đây, mai tính tiếp.”
Kiều Ngạn Tâm “À” một tiếng, : “Anh Quý, vất vả cho ...”
Khóe miệng Quý Yến Lễ sắp kìm mà nhếch lên. Không vất vả, quả thực là cầu còn chứ.
Tống Vân Đình khỏi rừng cây, chậm rãi bước trong sân trường, bỗng nhiên thấy Kiều Ngạn Tâm và tên quân nhân lúc nãy đang cùng . Hai đang chuyện gì mà Kiều Ngạn Tâm cứ tít mắt như một con ngốc.
Nga
Tống Vân Đình tức khắc cảm thấy đoán đúng . Kiều Ngạn Tâm, cái đuôi nhỏ sở dĩ dứt khoát vứt bỏ chủ nhân là , đều là vì cái gã mặc quân phục .
Tống Vân Đình tin Kiều Ngạn Tâm thật sự thể buông bỏ , rốt cuộc vẫn luôn là bạch nguyệt quang trong lòng cô!
“Kiều Ngạn Tâm!”
Tống Vân Đình nén cơn giận về phía Kiều Ngạn Tâm và Quý Yến Lễ, lạnh mặt : “Kiều Ngạn Tâm, đợi cô hơn nửa ngày, còn tưởng cô việc .”
Quý Yến Lễ lạnh lùng quét mắt Tống Vân Đình một cái. Hóa thằng nhóc đợi trong rừng cây nhỏ chính là đợi Kiều Ngạn Tâm!