Kể từ khi Tống Viện Triều qua đời vì bạo bệnh, Tống Vân Đình trở thành trụ cột trong nhà. Ngay cả Chu Tuệ Phương là cũng dám dễ dàng phản bác ý kiến của .
Tống Tiểu Đào thấy sắc mặt Tống Vân Đình u ám, chút mất kiên nhẫn : “Anh, chuyện gì thì nhanh , em còn bài tập nữa.”
Tống Xuân Nga cũng phụ họa: “ đấy, em cũng bài tập.”
“Đừng ngắt lời, các con chuyện.” Chu Tuệ Phương trách khéo hai cô con gái một câu.
Tống Vân Đình Tống Tiểu Đào, Tống Xuân Nga, sa sầm mặt : “Từ hôm nay trở , hai đứa cần bài tập nữa, cũng cần đến trường.”
Tống Tiểu Đào ngẩn : “Tại ?”
Tống Xuân Nga cũng hỏi: “Anh, cho em và Tiểu Đào học nữa?”
Tống Vân Đình lạnh lùng: “Bởi vì từ học kỳ , hai đứa sẽ nghỉ học ở nhà giúp việc! Mẹ một nuôi nổi ba đứa học, tiền học phí đại học của còn thấy , hai đứa còn học hành cái gì nữa?”
Chu Tuệ Phương nặng nề thở dài, bà cũng trách Tống Vân Đình nhẫn tâm, thực sự là gia cảnh hiện tại thể gánh nổi cho cả Tiểu Đào và Xuân Nga.
Hai cô em gái xong thì như nổ tung. Các cô học, bỏ học. Không vì các cô ham học đến thế, mà vì học thì việc nhà. Một khi bỏ học, chắc chắn sẽ bắt các cô việc đến kiệt sức để gom góp học phí và sinh hoạt phí cho trai.
Tống Tiểu Đào ấm ức hỏi: “Anh, tại học mà chúng em ?”
Tống Vân Đình lý sự: “Con gái học nhiều để gì, chẳng cũng gả hầu hạ nhà ? Hơn nữa, và hai đứa giống ? Anh thi đỗ đại học, nghiệp xong sẽ công việc định, tương lai là tiền đồ rộng mở.”
Tống Xuân Nga phục hừ lạnh: “Con gái thì cũng cần học chứ. Kiều Ngạn Tâm chẳng là con gái ? Chị cũng đỗ đại học, còn là Thủ khoa của Vân Thành chúng nữa, giỏi hơn nhiều!”
Nhắc đến Kiều Ngạn Tâm, Tống Vân Đình như chạm vảy ngược, giận sôi m.á.u: “Tự nhiên nhắc đến cô gì? là bệnh!” Dứt lời, hầm hầm sập cửa bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-282-su-ich-ky-cua-tong-van-dinh.html.]
Chu Tuệ Phương xót xa hai đứa con gái, bà cũng chẳng chúng bỏ học, nhưng thực sự là lực bất tòng tâm.
“Các con đừng hận trai, hận thì hãy hận Kiều Ngạn Tâm và nhà họ Quý . Họ giàu như thế mà một xu cũng chịu giúp nhà . Anh trai các con cũng là bất đắc dĩ thôi...”
Trong mắt Tống Tiểu Đào lóe lên tia độc ác: “ thế, đều tại Kiều Ngạn Tâm, cô quá độc ác! Chính cô hại con học! Thật mong cô c.h.ế.t quách cho .”
Tống Xuân Nga cũng hằn học: “Con thì chỉ mong cô nhà họ Quý đuổi khỏi cửa. Một đứa trẻ mồ côi, rời khỏi nhà họ Quý thì chẳng là cái thá gì cả...”
...
Vài ngày , Tống Vân Đình cũng nhận giấy báo nhập học của Đại học Chính Pháp đúng như ý nguyện. Cầm tờ giấy báo tay, khóe miệng nở một nụ đắc thắng. Mặc kệ những chuyện xảy ở trường cấp ba, tất cả là quá khứ. Một cuộc sống đại học tươi mới đang chờ đón ! Anh sắp một cuộc đời mới.
Kiều Ngạn Tâm và Quý Hướng Viễn cũng đều nhận giấy báo của Đại học Yến Kinh. Con dâu và con trai út cùng đỗ học phủ hàng đầu đất nước, Quý Cẩm Lương đương nhiên vô cùng hãnh diện, Quý lão thái thái càng kích động hơn.
Nga
Bà định tổ chức một bữa tiệc mừng cho hai đứa, mời ngoài, chỉ trong nhà quây quần náo nhiệt. vì Quý Yến Lễ tạm thời xuất viện, Quý Cẩm Lương và Quý Hướng Viễn vẫn còn ở Vân Thành nên chuyện tạm gác . Tuy nhiên, Quý lão thái thái vẫn luôn để tâm.
Thoắt cái đến kỳ nhập học, chỉ còn đầy năm ngày. Quý Cẩm Lương đích đưa Quý Hướng Viễn đến Kinh Thị, đương nhiên Bạch Ninh cũng cùng. Bạch Ninh hiện tại mối quan hệ căng thẳng với nhà họ Quý, thấy Quý lão thái thái thì chột vô cùng. Bà cũng chẳng thèm đoái hoài đến cô , coi như nhà họ Quý .
Quý lão thái thái bàn với Quý Cẩm Lương, quyết định tổ chức tiệc mừng ngày hôm .
Sáng sớm hôm đó, Kiều Ngạn Tâm xin phép bác sĩ Tiết, dùng xe lăn đẩy Quý Yến Lễ khỏi bệnh viện. Cố Hải Đường bảo tài xế đỗ xe lầu, cùng Kiều Ngạn Tâm đỡ Quý Yến Lễ lên xe để đến nhà hàng.
Đến cửa nhà hàng, họ đỡ xe lăn. Kiều Ngạn Tâm đẩy Quý Yến Lễ, sánh vai cùng Cố Hải Đường bước đại sảnh.
Hôm nay Kiều Ngạn Tâm cố ý trang điểm một chút, diện chiếc váy dài màu hồng nhạt, mái tóc xoăn dài xõa tự nhiên vai, xinh đến nao lòng. Quý Yến Lễ mặc bộ vest chỉnh tề, Kiều Ngạn Tâm thắt cà vạt cho, trông vô cùng phong độ. Dù xe lăn nhưng vẫn toát lên vẻ khí phách, hiên ngang, hề chút dáng vẻ của bệnh.