Cô vùi mặt cổ , những giọt nước mắt nóng hổi mang theo nỗi hận thấu xương tuôn rơi lã chã. Khóc một hồi lâu, tâm trạng cô mới dần bình tĩnh .
“Yến Lễ, em mơ, mơ thấy g.i.ế.c ...” Nếu pháp luật ràng buộc, cô sớm kết liễu Tống Vân Đình và Thẩm Thanh Nịnh .
Quý Yến Lễ khẽ động lòng, cảm nhận Kiều Ngạn Tâm chỉ về một giấc mơ, mà cô thực sự sát tâm. rốt cuộc cô trải qua chuyện gì mà dồn đến mức nảy sinh ý định g.i.ế.c ? Ai tàn nhẫn tổn thương cô đến ?
Quý Yến Lễ nhẹ nhàng đẩy Kiều Ngạn Tâm một chút, thẳng mắt cô, nghiêm túc hỏi: “Ngạn Tâm, hãy cho nỗi hận trong lòng em, thể giúp em.”
Dù cô quyết định thế nào, dù cô gì, cũng sẽ kiên định về phía cô, cho dù đ.á.n.h đổi cả gia sản tính mạng cũng hối tiếc.
Kiều Ngạn Tâm lặng lẽ Quý Yến Lễ, hồi lâu mới mỉm : “Yến Lễ, em mơ thấy cảnh ba em qua đời, chỉ là chút đau lòng thôi. Đợi khi chuyện định, cùng em về đốt cho ba mấy tờ giấy tiền ?”
Mối thù với Thẩm Thanh Nịnh và Tống Vân Đình, cô tự tay tính toán. Cô định kéo Quý Yến Lễ cuộc, chủ yếu là vì vấy bẩn . Tương lai của vô cùng rộng mở, là chính trực, thiện lương, nên cuốn những chuyện dơ bẩn .
Quý Yến Lễ cô đang giấu giếm điều gì đó, nhưng cô , cũng ép.
“Ngạn Tâm, là chồng em, chuyện của em cũng là chuyện của . Bây giờ em cũng , nhưng em nhớ kỹ, sẽ luôn lưng em. Chỉ cần em cần, nhất định sẽ tay.”
Kiều Ngạn Tâm nở nụ nhạt: “Vâng.” Sau đó cô nũng nịu: “Ôm em ngủ ?”
Quý Yến Lễ dùng lực bế bổng cô lên.
“Chân của ...”
“Chân ...”
Cũng may phòng bệnh nhỏ, hai chiếc giường chỉ cách một bước chân, Quý Yến Lễ xoay đặt cô lên giường bệnh của . Sau khi cô định, cũng xuống cạnh cô. Anh cao lớn, dù vóc dáng Kiều Ngạn Tâm hề thấp nhưng khi ôm từ phía , cả cô như gọn trong l.ồ.ng n.g.ự.c , cảm giác an vô cùng. Cô nhanh ch.óng chìm giấc ngủ, ngủ ngon, một đêm mộng mị...
Nga
Quý Yến Lễ trằn trọc hồi lâu, lặng lẽ ngắm cô. Anh rõ quá khứ của cô, ngoại trừ việc mất ngay khi cô chào đời, thì tuổi thơ và thời thiếu niên của cô đều ba nâng niu như ngọc quý, cuộc sống khá êm đềm. Bước ngoặt chính là nửa năm khi ba cô qua đời và cô đón về nhà họ Tống. Chẳng lẽ trong mấy tháng ở nhà họ Tống, cô chịu đựng sự đối xử tàn tệ... Chắc chắn là Tống Vân Đình!
Quý Yến Lễ khẽ nhíu mày, l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói vì xót xa. Sớm cô ở nhà họ Tống vui vẻ gì, đón cô từ sớm. Tống Vân Đình, đời đừng hòng sống yên ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-303-ke-hoach-tra-thu.html.]
Kiều Ngạn Tâm tỉnh dậy trong vòng tay của Quý Yến Lễ, cô ngủ ngon, nỗi u ám tối qua tan biến.
“Ngạn Tâm, tỉnh .” Quý Yến Lễ cúi xuống hôn lên trán cô, ánh mắt vẫn đầy vẻ xót thương.
Kiều Ngạn Tâm thấy đuôi mắt đỏ, rõ ràng là mất ngủ, cô đưa tay sờ khuôn mặt điển trai của : “Tối qua em ảnh hưởng đến , khiến ngủ . Lát nữa em học, nhớ ngủ bù nhé.”
Quý Yến Lễ nắm lấy ngón tay cô, hôn nhẹ lên mu bàn tay, đáp: “Được.”
Kiều Ngạn Tâm bò dậy khỏi chăn, rửa mặt, quần áo xách theo túi kẹo mừng mà Cố Hải Đường mang tới để đến trường. Sau khi tan học, Nhậm Giai Giai và Uông Hồng Mai sáp hỏi: “Ngạn Tâm, về ký túc xá ?”
Kiều Ngạn Tâm mỉm : “Các về , tớ còn chút việc.”
Hai gật đầu khoác tay rời . Kiều Ngạn Tâm thẳng về phía Tần Tiểu Ngọc. Tần Tiểu Ngọc đang gục đầu tại chỗ, lòng tràn đầy cay đắng và tuyệt vọng. Với cô, thời gian học là lúc hạnh phúc nhất, vì chỉ khi đó Hà Vĩnh Cương mới thể kiểm soát cô.
“Tiểu Ngọc.” Kiều Ngạn Tâm nở nụ thiện, xuống cạnh cô.
Tần Tiểu Ngọc ngượng ngùng : “Ngạn Tâm, chuyện gì ?”
Kiều Ngạn Tâm thẳng vấn đề: “Tiểu Ngọc, tớ thoát khỏi Hà Vĩnh Cương, tớ thể giúp .”
Tần Tiểu Ngọc lộ vẻ kinh hoàng xen lẫn kinh ngạc. Hà Vĩnh Cương là kẻ cực kỳ giả tạo và sĩ diện, mặt ngoài luôn giữ hình ảnh quý công t.ử nho nhã. Chỉ khi về nhà, đóng cửa , mới lộ bộ mặt ác quỷ. Sao Kiều Ngạn Tâm cô thoát khỏi ?
Kiều Ngạn Tâm tiếp: “Cậu đừng sợ, hôm qua lúc Hà Vĩnh Cương đ.á.n.h ở góc nhà ăn, tớ vô tình thấy.”
Tần Tiểu Ngọc càng thêm hoảng loạn, vội vàng khẩn cầu: “Ngạn Tâm, cầu xin đừng chuyện Hà Vĩnh Cương đ.á.n.h tớ ngoài. Hắn là kẻ sĩ diện nhất, nếu chuyện đ.á.n.h tớ khác thấy, nhất định sẽ g.i.ế.c tớ mất.”
Nước mắt Tần Tiểu Ngọc tuôn rơi, cô kéo ống tay áo lên cho Kiều Ngạn Tâm xem những vết thương cánh tay.