Vừa liền Quý Yến Lễ nặng nhẹ, khi dễ quá tàn nhẫn.
“Ngạn Tâm, đây .”
Kiều Ngạn Tâm xuống giữa Cố Hải Đường và Quý lão thái thái, ngoan ngoãn gọi: “Bà nội, .”
Quý lão thái thái cũng tức giận vỗ Quý Yến Lễ một cái, ghé tai vặn vẹo giáo huấn: “Tương lai còn dài, cần tham gấp tham nhiều như .”
Trên mặt Quý Yến Lễ bay lên ráng đỏ, đến cả vành tai cũng đỏ thấu: “Cháu .”
Dì Trần bưng một bát canh gà lớn đặt mặt Kiều Ngạn Tâm, đau lòng : “Ngạn Tâm, đây là canh gà mái già hầm, bên trong thả đảng sâm, đương quy, táo đỏ, kỷ t.ử, bát lớn cháu nhất định uống hết đấy.”
Kiều Ngạn Tâm thấy đều vẻ mặt đau lòng , càng thêm ngượng ngùng: “Cảm ơn dì Trần.”
Nói xong cô vội vàng vùi đầu ăn cơm, chủ yếu là để che giấu sự hổ.
Dì Trần vốn dĩ cũng múc cho Quý Yến Lễ một bát canh gà lớn, nhưng thấy t.h.ả.m trạng của Kiều Ngạn Tâm liền đổi chủ ý, chỉ cho ăn một bát mì sợi suông. Không thể tẩm bổ cho Quý Yến Lễ nữa, miễn cho buổi tối hung hăng khi dễ Kiều Ngạn Tâm.
Cơm nước xong, Cố Hải Đường kéo Kiều Ngạn Tâm về phòng, từ trong túi lấy hai tờ giấy.
“Ngạn Tâm, chuyện con nhờ điều tra về hai kết quả. Đây là thông tin cá nhân của Thẩm Thanh Nịnh, con xem . Còn tờ là thông tin của Tống Vân Đình.”
Kiều Ngạn Tâm nhận lấy tờ giấy, kỹ, khóe miệng gợi lên ý lạnh băng.
Cố Hải Đường chỉ điều tra rõ hoạt động hàng ngày của Thẩm Thanh Nịnh và Tống Vân Đình, mà còn tra rõ các mối quan hệ xã hội của bọn họ ở đại học, thậm chí điều tra xong cả bối cảnh gia đình của Tề Chí Quân.
Cố Hải Đường : “Thẩm Thanh Nịnh đang yêu đương với bạn cùng lớp tên là Tề Chí Quân. Bất quá nhà Tề Chí Quân đều chướng mắt cô . Thẩm Thanh Nịnh thủ đoạn, nắm thóp Tề Chí Quân.”
Kiều Ngạn Tâm cong môi , : “Cảm ơn .”
Cô Thẩm Thanh Nịnh là kẻ dối trá yêu tiền nhất, cô coi trọng hơn phân nửa con Tề Chí Quân, mà là bối cảnh gia đình . Bất quá những cái đó đều quan trọng, bởi vì Thẩm Thanh Nịnh chỉ thể là của Hà Vĩnh Cương.
Tống Vân Đình ở đại học biểu hiện dốc lòng cầu tiến, tham gia vài câu lạc bộ, mỗi ngày đều học đúng giờ. Hơn nữa diện mạo tuấn mỹ, cách , các thầy cô giáo đều thích .
Kiều Ngạn Tâm cong cong khóe miệng. Cô sẽ nhanh phá vỡ cuộc sống đại học yên bình của Tống Vân Đình, tự đưa xuống địa ngục.
“Mẹ, phiền .”
Cố Hải Đường: “Cùng thì cần khách khí. Ngạn Tâm, bất luận yêu cầu gì đều thể tới tìm .”
Kiều Ngạn Tâm gật gật đầu.
Cố Hải Đường : “Yến Lễ thằng nhóc cũng thật nặng nhẹ, cần mua giúp con chút t.h.u.ố.c mỡ bôi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-313-thuoc-mo-va-bi-mat.html.]
Cố Hải Đường sớm tư thế đường của Kiều Ngạn Tâm chút mất tự nhiên, bà cũng là từng trải qua những đêm tân hôn cuồng nhiệt, đại khái đoán là chuyện gì xảy .
Nga
Mặt Kiều Ngạn Tâm tức khắc đỏ thấu, thanh âm nhỏ như muỗi kêu: “Mẹ, cần ạ…”
Cố Hải Đường: “Cái gì mà hổ, vợ chồng son tân hôn đều là chuyện bình thường. Bất quá mấy ngày nay các con chú ý, cần nghỉ ngơi cho . Nếu Yến Lễ buổi tối quấn lấy con, con cứ đá nó xuống giường. Thật sự thì nhốt nó ở ngoài phòng ngủ, bắt nó ngủ phòng cho khách hoặc sô pha.”
Kiều Ngạn Tâm: “……”
Cô hổ đến mức nên cái gì cho . Bất quá đêm nay thật sự thể cùng Quý Yến Lễ ở bên , thể nhỏ bé của cô xác thật chịu nổi nữa…
Kiều Ngạn Tâm hôm nay quả thật tinh thần, ăn xong cơm trưa, Quý lão thái thái liền bảo cô về phòng tiếp tục ngủ. Quý Yến Lễ nhân cơ hội đuổi khéo về hết.
“Chúng đều , cháu cùng Ngạn Tâm buổi tối ăn cái gì?” Quý lão thái thái tin Quý Yến Lễ nấu cơm, tiếp tục , “Bà cùng dì Trần ở nấu cơm chiều cho hai đứa.”
Quý Yến Lễ vội : “Không cần ạ, buổi tối cháu tự nấu cơm .”
Quý lão thái thái: “Cháu nấu cơm ?”
“Mấy món đơn giản cháu vẫn một chút.”
Quý Yến Lễ kiên trì đuổi tất cả , đóng cổng viện , trở về phòng ngủ, ở mép giường sờ sờ khuôn mặt Kiều Ngạn Tâm, xin : “Ngạn Tâm, tối hôm qua là sai, hôm nay bảo đảm sẽ nhẹ một chút.”
Kiều Ngạn Tâm vẫn vẻ mặt u oán . Đêm nay , đêm mai cũng .
“Có chỗ nào thoải mái?” Quý Yến Lễ cảm thấy trạng thái của Kiều Ngạn Tâm đúng, sờ sờ trán cô, nóng.
Kiều Ngạn Tâm đỏ mặt lên, : “Anh mua giúp em tuýp t.h.u.ố.c mỡ.”
Quý Yến Lễ lập tức khẩn trương, quan tâm hỏi: “Chỗ nào thoải mái? Hay là đưa em bệnh viện nhé. Nếu em thật sự động đậy, thể mời bác sĩ về nhà.”
Kiều Ngạn Tâm oán trách một cái: “Không cần, Yến Lễ, giúp em mua tuýp t.h.u.ố.c mỡ tiêu viêm giảm đau là .”
Quý Yến Lễ đau lòng sờ sờ trán cô, xoay ngoài, trong nhà sẵn t.h.u.ố.c mỡ. Hắn nhanh liền cầm t.h.u.ố.c mỡ trở .
“Ngạn Tâm, chỗ nào thoải mái, để bôi giúp em.”
Sắc mặt Kiều Ngạn Tâm nháy mắt đỏ bừng, cô mới cần . Cô nhận lấy t.h.u.ố.c mỡ, : “Yến Lễ, ngoài .”
Quý Yến Lễ: “Em chỗ nào thoải mái liền .”
Kiều Ngạn Tâm đành ghé tai nhỏ một tiếng, tiếp theo trừng mắt một cái.