“Ngạn Tâm, con yên tâm, chuyện cứ giao cho .”
Kiều Ngạn Tâm vô cùng cảm kích: “Cảm ơn .”
“Người một nhà, cần cảm ơn.”
Nói xong, Cố Hải Đường : “Bây giờ chính sách mới nới lỏng, cho phép cá nhân mở cửa hàng kinh doanh, giá mặt bằng cửa hàng vẫn tăng lên, nhưng chẳng mấy năm nữa, tiền thuê và giá đất của cửa hàng chắc chắn sẽ tăng điên cuồng.
Ngạn Tâm, đề nghị nếu con mặt bằng phù hợp, nhất là nên mua .”
Kiều Ngạn Tâm cũng nghĩ như , chỉ sợ nhất thời mua mặt bằng phù hợp.
“Mẹ, con lời , ngày mai con sẽ khắp nơi tìm xem mặt bằng nào phù hợp .”
Cố Hải Đường: “Nếu đủ tiền, cứ với , thể giúp con một phần, coi như là góp vốn, hiệu sách của con mở , chia hoa hồng cho là .”
Kiều Ngạn Tâm : “Nếu thiếu tiền, con nhất định sẽ mở lời với .”
Sau khi Quý Yến Lễ tan về nhà, bà cụ Quý lập tức kéo sang một bên nhỏ giọng nhắc nhở: “Yến Lễ, vị hôn phu của con cũng ở nhà, con gặp lễ phép, chủ động chào hỏi, ?”
Bà cụ Quý theo bản năng vẫn coi Quý Yến Lễ như một đứa trẻ.
Nga
Bà vẫn nhớ năm đó khi Quý Cẩm Lương đầu tiên đưa Bạch Ninh về nhà, Quý Yến Lễ mặt lạnh như tiền chịu chào hỏi Bạch Ninh, khiến Quý Cẩm Lương tức giận, tát Quý Yến Lễ một cái.
Quý Yến Lễ: “Bà ơi, cháu .”
Thấy Quý Yến Lễ về, Kiều Ngạn Tâm lập tức tới nắm tay .
“Yến Lễ, vị là bạn trai của .”
Quý Yến Lễ tuy là đầu gặp Đồng Siêu Anh, nhưng hề bài xích ông, khách sáo chào hỏi.
Cố Hải Đường và Đồng Siêu Anh ăn cơm xong mới về, lúc đến cửa, Cố Hải Đường cố ý hỏi ý kiến Quý Yến Lễ.
“Yến Lễ, nếu và chú Đồng của con kết hôn, con phản đối ?”
Quý Yến Lễ nghiêm túc : “Mẹ, con chỉ hy vọng hạnh phúc.”
Lòng Cố Hải Đường rung động, bà mở rộng vòng tay ôm lấy Quý Yến Lễ, : “Mẹ cũng chúc con và Ngạn Tâm mãi mãi yêu thương .”
Cố Hải Đường và Đồng Siêu Anh , Kiều Ngạn Tâm trong sân tiếp tục xem bà cụ Quý và Trần thêu thùa.
Nhìn đôi giày nhỏ bằng bàn tay, cô cảm thấy thú vị.
Mãi cho đến khi mặt trời lặn, khí lạnh ùa về, mấy mới nhà.
Trước khi ngủ, Kiều Ngạn Tâm lấy đôi giày thêu nhỏ nhắn tinh xảo cho Quý Yến Lễ xem.
Quý Yến Lễ cũng cảm thấy thể tin , lúc nhỏ thật sự đôi giày nhỏ như ?
Anh cúi đầu thấy đôi chân nhỏ của Kiều Ngạn Tâm trắng nõn, vô cùng nhỏ nhắn tinh xảo, bàn tay to duỗi , nắm lấy mắt cá chân trắng ngần của cô, : “Vẫn là chân của vợ hơn…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-329.html.]
Anh nắn nắn, ngón tay trượt dọc theo bắp chân cô lên.
Kiều Ngạn Tâm sợ nhột, né.
“Được , , Yến Lễ, mau buông em , bà và Trần còn ở nhà đấy.”
Cô càng né, Quý Yến Lễ càng thích thú, nhẹ nhàng kéo lòng, hôn từng chút một.
“Ngạn Tâm, trời tối …”
Giọng Quý Yến Lễ trầm thấp ái , mang theo sự quyến rũ nồng đậm, cả càng thêm yên phận.
“Trời tối , nên sinh em bé thôi.”
Kiều Ngạn Tâm cong cả mắt, nhẹ nhàng né tránh, nhưng cũng đẩy , mặc cho Quý Yến Lễ trêu chọc một lúc, cuối cùng nhịn mà nhiệt tình đáp …
Hai như mệt mỏi, mãi đến nửa đêm mới yên tĩnh , Kiều Ngạn Tâm rúc trong lòng Quý Yến Lễ, cảm giác an tràn đầy, nhanh ngủ say.
Nhà họ Quý và nhà họ Lục là bạn cũ, nên chiều hôm cả nhà họ Quý đều xuất động, đến khu tập thể nhà máy hóa chất ăn bữa tiệc đồ hấp.
Quý Yến Lễ đỗ xe ở cổng khu tập thể, nắm tay Kiều Ngạn Tâm về phía nhà Lục Chính Hằng.
Bỗng nhiên, một chiếc xe đạp từ phía tòa nhà bên cạnh lao , suýt nữa đ.â.m Kiều Ngạn Tâm, Quý Yến Lễ tay mắt lanh lẹ, ôm lấy vòng eo thon của Kiều Ngạn Tâm né sang một bên, may mắn tránh .
Bà cụ Quý lo lắng hỏi: “Ngạn Tâm, cháu chứ? Người mắt mọc ở thế? Đi xe mà cứ đ.â.m !”
Kiều Ngạn Tâm lắc đầu: “Bà ơi, cháu ạ.”
Người xe đạp là một gã thanh niên mắt tam giác, tướng mạo hung ác, đ.â.m , nửa điểm ý xin , ngược còn đắc ý với đám Kiều Ngạn Tâm, đạp mạnh mấy cái phóng như bay.
Bà cụ Quý căm hận : “Người mà kỳ cục!”
Quý Hướng Viễn tức giận : “Có giỏi thì đừng chạy!
Nếu bắt mày, tao nhất định một quyền đ.ấ.m mày sấp!”
Kiều Ngạn Tâm rõ tướng mạo của gã thanh niên , đầu tiên là kinh ngạc, đó vui mừng.
Gã mắt tam giác tuy bắt mắt, nhưng là khách quen của sòng bạc ngầm, tài đ.á.n.h bài siêu đẳng, mười đ.á.n.h bạc thì chín thắng.
Đời , một khách hàng ở Kinh Thị của Kiều Ngạn Tâm chính là gã mắt tam giác kéo xuống nước, đ.á.n.h bạc hết gia sản, đến cái quần lót cũng còn.
Kiều Ngạn Tâm đang nghĩ cách tìm gã mắt tam giác , ngờ gặp ở đây.
Khóe miệng Kiều Ngạn Tâm cong lên, *Tống Vân Đình yêu tiền , sòng bạc nhiều tiền, chỉ xem mệnh để kiếm thôi.*
Gã mắt tam giác xe đạp, nhanh biến mất thấy tăm .