Thẩm Thanh Nịnh: “!!!”
Cô tuy rằng sợ vỡ mật, nhưng trong lòng cũng nhịn c.h.ử.i thề.
Cái tên Hà Vĩnh Cương đúng là một tên biến thái, cô căn bản chú ý tới phục vụ trông như thế nào, thậm chí cao thấp mập ốm cũng rõ. Hắn thể hiểu mà vu oan cho cô tư tình với phục vụ, thật là một kẻ điên!
Thẩm Thanh Nịnh bỗng nhiên hiểu vì Tần Tiểu Ngọc ở mặt Hà Vĩnh Cương khúm núm như , bởi vì cô hiện tại cũng sợ hãi y hệt.
“Vĩnh Cương, em sai , em nên chuyện với phục vụ, về em bao giờ chuyện với bất kỳ phục vụ nào nữa, tha cho em …”
Thẩm Thanh Nịnh nhận sai nhanh, quỳ gối ghế, cuộn tròn dập đầu với Hà Vĩnh Cương.
Hà Vĩnh Cương thể dễ dàng bỏ qua như , gã túm tóc, vén váy cô lên, ở đùi cô véo vặn, nhẫn tâm vặn đến tím tái cả da thịt, lúc mới miễn cưỡng nguôi giận…
Trút xong cơn tà hỏa, Hà Vĩnh Cương rũ rũ ống tay áo, một nữa nhét d.a.o găm trở ghế, vẻ mặt phẫn nộ mặt nháy mắt biến mất còn thấy bóng dáng tăm , khôi phục thành cái dáng vẻ công t.ử ca phong độ nhẹ nhàng, nho nhã tuấn mỹ.
Gã ôn nhu xoa xoa tóc Thẩm Thanh Nịnh, đến sủng nịch: “Thanh Nịnh, em sợ ? Khóc cái gì ? Có cái gì mà ? Đều tại em chọc giận , mới nho nhỏ trừng phạt em một chút thôi. Chỉ cần em về ngoan ngoãn lời , phạm tiện, thành thật kiên định ở bên cạnh , sẽ đ.á.n.h em…”
Thẩm Thanh Nịnh Hà Vĩnh Cương lật mặt còn nhanh hơn lật sách, càng thêm kinh hoàng.
Đây là ?
Không, , là ma quỷ.
Cô tự chủ mà né tránh về phía .
Không ngờ cử động nữa chọc giận Hà Vĩnh Cương. Gã túm lấy tóc Thẩm Thanh Nịnh, “bạch bạch bạch” tát cô ba cái thật mạnh, mắt lộ hàn quang, giọng căm hận : “Mày đang trốn tao? Thẩm Thanh Nịnh, con đàn bà tiện nhân cũng dám trốn tao, mày rời khỏi tao để quyến rũ trai bao hả? Nói, ?”
Thẩm Thanh Nịnh: “……”
Cô đ.á.n.h đến ngây , hoảng loạn lắc đầu, đau khổ cầu xin: “Không , em trốn, em trốn…”
Vừa đ.á.n.h bạo sà lòng Hà Vĩnh Cương, dùng hành động để chứng minh cô yêu .
Không thể đầu óc Thẩm Thanh Nịnh vẫn còn linh hoạt, cô nhận Hà Vĩnh Cương chính là một kẻ d.ụ.c vọng khống chế cực mạnh, cực kỳ thiếu cảm giác an , cho nên mới đối với cô sự chiếm hữu gần như điên cuồng.
Việc cô thể chỉ là ngừng tới gần , cho an tâm.
Thẩm Thanh Nịnh lấy hết dũng khí, nơm nớp lo sợ ôm lấy Hà Vĩnh Cương, giống như một con mèo nhỏ ngược đãi, ủy khuất ba ba, đáng thương hề hề dán n.g.ự.c , một câu tiếp một câu hứa hẹn đời đều sẽ rời xa , trong lòng trong mắt chỉ một …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-336-gap-lai-tinh-cu.html.]
Lúc mới dần dần vuốt phẳng lông lá đang dựng ngược của Hà Vĩnh Cương.
Lửa giận trong lòng Hà Vĩnh Cương dần dần tiêu tán, Thẩm Thanh Nịnh vết thương chồng chất, thế nhưng nảy sinh vài phần áy náy.
Kỳ thật, đây chẳng qua chỉ là nước mắt cá sấu mà thôi. Trước khi đ.á.n.h đập Tần Tiểu Ngọc một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t, gã cũng sẽ đối với Tần Tiểu Ngọc nảy sinh sự áy náy mãnh liệt.
điều chút nào ảnh hưởng đến việc gã tiếp tục dùng đủ loại thủ đoạn phi nhân tính để ngược đãi cô .
Nga
Thẩm Thanh Nịnh bất quá đang con đường cũ của Tần Tiểu Ngọc mà thôi.
Hà Vĩnh Cương ôn nhu : “Thanh Nịnh, chuyện đêm nay tất cả đều qua, đưa em về ký túc xá trường học, ngoan, đừng …”
Ngữ khí của gã càng ôn nhu, Thẩm Thanh Nịnh càng cảm thấy sợ đến nổi da gà, nơm nớp lo sợ gật gật đầu.
Hà Vĩnh Cương lái xe đưa Thẩm Thanh Nịnh đến cổng trường Đại học Chính Pháp, đó ân cần mở cửa xe, đỡ cô từ trong xe bước xuống.
“Thanh Nịnh, trở về nghỉ ngơi sớm một chút, sáng mai đến thăm em.”
Nghe Hà Vĩnh Cương sáng mai còn tới tìm , Thẩm Thanh Nịnh cơ hồ điên .
Cô ước gì cái tên đại biến thái vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời .
lúc , Thẩm Thanh Nịnh thế nhưng thấy Tề Chí Quân và Ngô Thủy Liên đang cách đó xa .
Trước mắt Thẩm Thanh Nịnh hiện cảnh tượng Ngô Thủy Liên trào phúng, nh.ụ.c m.ạ chính , cô lập tức chủ động sáp gần Hà Vĩnh Cương, duỗi tay ôm eo , mềm mại nũng: “Được ạ, ngày mai nhất định tới tìm em, em chờ .”
Hà Vĩnh Cương cúi đầu hôn lên trán cô , đó buông , lên xe rời .
Tình yêu của Tề Chí Quân và Thẩm Thanh Nịnh tuy rằng phi thường ngắn ngủi, nhưng bởi vì Thẩm Thanh Nịnh là mối tình đầu của , cho nên khó tránh khỏi khắc cốt ghi tâm.
Anh thương tâm Thẩm Thanh Nịnh một cái, liền cúi đầu xuống.
Ngô Thủy Liên phỉ nhổ một bãi nước bọt, mắng: “May mắn con lời chia tay với con ranh con Thẩm Thanh Nịnh , loại phụ nữ từ nơi khỉ ho cò gáy tới như nó thì gì nửa điểm chân tình? Bất quá cũng chỉ là trúng con là nhân tài Kinh Thị nên mới quấn lấy, con với nó mới chia tay, nó lập tức liền tìm nhà tiếp theo. Nó hơn phân nửa là coi trọng gã đàn ông xe tiền mới ở bên , sớm muộn gì cũng sẽ đá gã đó thôi!”
Hai chân Thẩm Thanh Nịnh Hà Vĩnh Cương dùng t.h.u.ố.c lá châm, véo, vặn, đau đến thấu tim.
Bất quá, cô vẫn dẫm lên giày cao gót, bày một gương mặt tươi đắc ý về phía Tề Chí Quân và Ngô Thủy Liên, vênh váo : “Hai con các đủ ?