Chỉ Hoàng Oánh Oánh là ghen ghét thôi. Cô cũng thích ôm ngủ, nhưng Lục Chính Hằng buổi tối bao giờ ôm cô .
Đều là tân hôn, đều là gả cho quân nhân, vì Lục Chính Hằng và Quý Yến Lễ khác biệt lớn như ?
Quá tức giận!
Nhậm Giai Giai hỏi: “Ngạn Tâm, chồng công tác bận rộn như , hơn nữa chức vị cao, giúp việc nhà ? Quần áo trong nhà đều là giặt ? Buổi tối còn giúp bưng nước rửa chân ?”
Hoàng Oánh Oánh lập tức dựng tai lên . Cô đoán Quý Yến Lễ là cao lãnh như , luôn xụ mặt, qua hung dữ, khẳng định là cực kỳ gia trưởng.
Nói chừng cửa liền giống như đại gia, chờ Kiều Ngạn Tâm hầu hạ.
Kiều Ngạn Tâm khẳng định giống như bà già, ở trong nhà nấu cơm, giặt quần áo. Chậc chậc, hạnh phúc của cô hơn phân nửa cũng là giả vờ mà !
Nụ mặt Kiều Ngạn Tâm càng thêm xán lạn.
“Chồng tớ phi thường cần mẫn, chỉ tự giặt quần áo của mà còn giúp tớ giặt quần áo nữa. Bất quá, nếu bận thì tớ cũng sẽ giúp giặt. Còn nấu cơm … Chồng tớ vẫn luôn học nấu ăn, đầu óc thông minh, học gì cũng nhanh, nấu cơm ăn ngon… mà dạo gần đây, bà nội tớ và Trần chuyển qua sống cùng, một ngày ba bữa đều là Trần .”
Kiều Ngạn Tâm tiếp tục : “Tớ cảm thấy vợ chồng sinh hoạt nên phân chia rõ ràng như , ai thời gian thì đó nhiều một chút.”
Hoàng Oánh Oánh: “……”
Cô nhịn thấy chua xót.
Xem cuộc sống nhỏ của Kiều Ngạn Tâm thật sự dễ chịu, ở nhà cao cửa rộng, còn hầu hạ…
Quá công bằng!
Tần Tiểu Ngọc : “Ngạn Tâm đúng, nam nữ bình đẳng mà, việc nhà vốn dĩ là hai cùng chia sẻ…”
Nhậm Giai Giai và Uông Hồng Mai tán đồng gật đầu.
Hoàng Oánh Oánh càng càng tức, cô chính vì ở nhà tâm tình mới tới ký túc xá giải sầu, ngờ càng thêm bực bội.
Cái ký túc xá rách nát ở cũng !
Hoàng Oánh Oánh từ giường bò xuống, đeo túi bỏ .
Cô một chán đến c.h.ế.t dạo phố một lát, vẫn cảm thấy vô vị, đành về nhà.
Đẩy cửa , thấy sô pha vứt lung tung quần áo bẩn của chính . Đi phòng bếp, thấy trong bồn ngâm một đống bát đĩa đầy dầu mỡ. Trở phòng ngủ, phòng ngủ càng loạn, dép lê của cô đông một chiếc tây một chiếc, chăn màn đùn một đống giường…
Tâm tình Hoàng Oánh Oánh nháy mắt rơi xuống đáy vực.
Dù việc nhà cô một chút cũng định , chỉ mong Lục Chính Hằng mau ch.óng trở về, dọn dẹp nhà cửa một chút…
Lục Chính Hằng tan tầm về đến nhà, Hoàng Oánh Oánh đầu tiên là túm phòng bếp, chỉ bồn đầy bát đĩa, dùng giọng điệu lệnh : “Chính Hằng, giờ mới về? Bát đĩa gì cũng rửa . Anh mau rửa nồi rửa bát, nấu cơm cho em ăn, em đói đến mức bụng kêu ùng ục !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-338-ke-hoach-tra-thu.html.]
Lục Chính Hằng nhíu mày, việc nhà, liền ngay: “Nồi bát rửa thì em rửa , phê chuẩn. Em ăn cơm gì thì tự , cần hỏi , bởi vì cũng !”
Nói xong liền khỏi phòng bếp.
Nga
Hoàng Oánh Oánh vẻ mặt cạn lời, lập tức theo ngoài, chỉ đống quần áo lộn xộn sô pha : “Vậy đem quần áo giặt .”
Lục Chính Hằng: “Đây đều là quần áo của em, tự em giặt ?”
Nói xong, phòng ngủ.
Kết quả Hoàng Oánh Oánh theo tới phòng ngủ, : “Gấp chăn màn tổng chứ?”
Lục Chính Hằng đương nhiên gấp chăn, hơn nữa đến hai giây là thể gấp chăn thành khối đậu phụ vuông vức.
vì giận dỗi với Hoàng Oánh Oánh nên càng gấp.
“Lúc em còn đang giường, em dậy muộn, chăn màn đương nhiên do em gấp!”
Hoàng Oánh Oánh lửa giận dâng lên, chỉ Lục Chính Hằng chất vấn: “Anh bát cũng rửa, quần áo cũng giặt, chăn màn cũng gấp, cơm cũng nấu, gì? Anh và Quý Yến Lễ đều là quân nhân, vì ở nhà nấu cơm cho vợ, giặt quần áo cho vợ, nuôi vợ đến kiều nộn, mà thì , cái gì cũng ! Anh và Quý Yến Lễ còn là chiến hữu đấy, chẳng bằng một ngón tay của !”
Lục Chính Hằng trào phúng Hoàng Oánh Oánh: “Vậy em cũng là Kiều Ngạn Tâm.”
Câu là: Cưới Kiều Ngạn Tâm, cũng sẽ hầu hạ cô như hầu hạ tổ tông.
Quý Yến Lễ: “Hắt xì! Hắt xì!”
Anh bỗng nhiên hắt xì ba cái, thầm nghĩ, khẳng định là Kiều Ngạn Tâm đang nhớ .
Kiều Ngạn Tâm: “Hắt xì! Hắt xì!”
Cô cũng liền hắt xì ba cái.
Tần Tiểu Ngọc quan tâm hỏi: “Ngạn Tâm, cảm chứ?”
Kiều Ngạn Tâm xoa xoa ch.óp mũi, : “Không .”
Có thể là Yến Lễ nhớ thôi.
Kiều Ngạn Tâm kéo Tần Tiểu Ngọc dạo phố lâu, chân hai đều đến đau nhức, xem qua năm sáu cái mặt bằng, hoặc là vị trí quá hẻo lánh, hoặc là mặt tiền hướng âm u quanh năm thấy ánh mặt trời, hoặc là diện tích phù hợp.
Tóm , hai chạy cả buổi chiều cũng tìm cửa hàng ưng ý.
Kiều Ngạn Tâm cảm thấy hiện tại cũng dựa hai cái chân thật sự quá lãng phí thời gian, tuy rằng trong thành phố xe buýt, nhưng chờ đợi cũng phiền toái.