Một tên côn đồ vác Tần Tiểu Ngọc vai lò gạch, ném cô xuống nền đất bẩn thỉu của căn hầm trú ẩn, vui vẻ : “Đông ca, con bé trông ngon thật đấy, đại ca hưởng dụng .”
Vương Đông Húc bật đèn pin soi mặt Tần Tiểu Ngọc, tức khắc lộ vẻ mặt kinh ngạc tột độ.
Bạch Ninh nương theo ánh sáng đèn pin, thấy rõ cô gái bất tỉnh mặt đất đúng là Tần Tiểu Ngọc, liền nở nụ tà ác âm trầm: “ đúng, chính là con tiện nhân ! Các mau động thủ , hảo hảo mà hưởng dụng nó...”
Vương Đông Húc nhíu mày, thầm nghĩ: *Mụ già đang mơ ngủ ? Người bà hại là thanh mai trúc mã của ông đây! Mẹ kiếp, đúng là ăn gan hùm mật gấu! Vẫn là để mấy em tao hảo hảo hưởng dụng mụ già mày !*
Nghĩ , cầm đèn pin chiếu thẳng mặt Bạch Ninh.
Bạch Ninh năm nay mới hơn 40 tuổi, bảo dưỡng , làn da trắng nõn săn chắc, vẫn còn phong vận, trông cũng khá gợi cảm...
Bạch Ninh chán ghét giơ tay che ánh sáng ch.ói mắt, bực bội quát: “Chiếu gì? Đầu óc hỏng hết ? Chiếu nó ! Chơi nó ! Nhanh lên chút, đừng lề mề!”
Dứt lời, bà xoay định ngoài chuẩn máy .
Lúc , lưng truyền đến tiếng lạnh của Vương Đông Húc: “Còn chơi mà, đấy?”
Trong lòng Bạch Ninh mạc danh dâng lên một luồng khí lạnh, bà nổi giận đùng đùng xoay , mắng: “Nói cái ch.ó má gì thế? Bọn mày cứ chơi , lát nữa bà đây !”
Vương Đông Húc túm lấy cổ áo bà , dùng sức giật mạnh một cái, Bạch Ninh ngã sóng soài mặt đất.
“Á! Mày kéo tao gì? Bị điên !”
Hai tên côn đồ cũng ngơ ngác, nghi hoặc hỏi: “Đông ca, đại ca gì thế...”
Vương Đông Húc đạp một chân lên bụng Bạch Ninh, giọng lạnh băng: “Con mụ c.h.ế.t tiệt, mày Tần Tiểu Ngọc là ai ? Chỉ bằng mày mà cũng dám hại cô !”
Lần đến lượt Bạch Ninh ngây .
Vương Đông Húc hai tên đàn em, tức giận quát: “Mẹ kiếp, bọn mày còn chờ cái gì? Người tao quật ngã cho đấy, chơi cho ! Chơi cho thống khoái !”
Hai tên côn đồ , kinh ngạc Vương Đông Húc.
“Đông ca, ý đại ca là bảo bọn em chơi mụ già á?”
Nga
“Trừ bà còn ai đây nữa! Đừng nhảm, nhanh lên!”
Bạch Ninh: “...”
Bà nháy mắt cảm giác như sét đ.á.n.h ngang tai.
Bạch Ninh gân cổ lên mắng: “Nói láo toét! Bà đây đưa cho bọn mày bao nhiêu tiền, bọn mày thế mà dám phản bội, dám hại bà...”
“Bốp! Bốp!”
Vương Đông Húc trực tiếp giáng cho Bạch Ninh hai cái tát nổ đốm mắt, đ.á.n.h đến mức mũi bà phun m.á.u.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-438-gay-ong-dap-lung-ong-bach-ninh-gap-qua-bao.html.]
“Đem mụ già sang phòng bên cạnh hầu hạ cho !”
Hai tên đàn em dám , Bạch Ninh tuy trẻ bằng Tần Tiểu Ngọc nhưng cũng mặn mà. Hai tên khả ố, lôi xềnh xệch Bạch Ninh sang căn hầm bên cạnh.
Một lát , tiếng la tê tâm liệt phế của Bạch Ninh vang vọng cả bầu trời đêm. Hai tên côn đồ hung hăng giày vò bà ...
Vương Đông Húc nhặt túi xách của Bạch Ninh lên, chút khách khí lấy ví tiền của bà . Lại thấy trong túi còn một chiếc máy phim mini.
“Hì hì! Vừa khéo ghi cái dáng vẻ đê tiện của mày!”
Vương Đông Húc hưng phấn cầm máy sang hầm bên cạnh. Quần áo Bạch Ninh sớm xé thành mảnh nhỏ. Hai tên côn đồ vô cùng bạo lực, suýt chút nữa lấy luôn cái mạng già của bà .
Thấy Vương Đông Húc cầm máy , Bạch Ninh kinh hồn bạt vía, hoảng sợ giơ tay che mặt.
“Các chồng là ai ? Chồng mà các chuyện với , ông nhất định sẽ g.i.ế.c các !”
Một tên côn đồ thô bạo túm lấy hai tay Bạch Ninh giữ c.h.ặ.t đỉnh đầu. Lần , Bạch Ninh còn gì che chắn, từ đầu đến chân đều bại lộ ống kính của Vương Đông Húc.
Vương Đông Húc hì hì, chĩa máy Bạch Ninh bấm “tách tách” liên tục.
“Nếu chồng mày mày ở bên ngoài chơi bời phóng túng thế , liệu ông còn mày nữa ?”
Vương Đông Húc đắc ý, xoay bỏ , để gian cho hai tên đàn em, còn lệnh cho bọn chúng phát huy hết , nhất định “hầu hạ” Bạch Ninh cho chu đáo.
Tần Tiểu Ngọc vẫn còn hôn mê. Vương Đông Húc vác cô khỏi hầm trú ẩn, bắt xe đến cửa nhà cô, thừa dịp bóng đêm đặt cô ngay cửa.
Khi Tần Tiểu Ngọc tỉnh , thấy đang ở cửa nhà, quần áo vẫn kín đáo, thể cũng bất kỳ sự khó chịu nào, cô vô cùng kinh ngạc.
Cô cẩn thận hồi tưởng chuyện tối qua, chỉ nhớ rõ một chiếc khăn tay tanh hôi bịt mũi miệng, chuyện đó gì. Cũng may thể gì khác thường, lúc cô mới thoáng an tâm.
Mãi cho đến khi trời gần sáng, hai tên côn đồ mới buông tha cho Bạch Ninh.
*
Bạch Ninh một đêm về, Quý Hướng Viễn lo lắng thôi.
Trong lòng Quý lão thái thái cũng thầm lo âu, đêm hôm khuya khoắt Bạch Ninh về nhà thì ?
Quý Hướng Viễn cuống lên như kiến bò chảo nóng.
“Bà nội, chúng báo công an , cháu bao giờ qua đêm về, chắc chắn xảy chuyện .”
Quý lão thái thái cũng sợ Bạch Ninh gặp chuyện may, vội : “ , nên báo công an thôi. Cháu mau gọi điện cho chị cháu, bảo hai đứa nó qua đây.”
Quý Yến Lễ và Kiều Ngạn Tâm ngủ say, tiếng chuông điện thoại, Quý Yến Lễ khoác áo máy.