Hiệu trưởng Dư mắng đến ngây , dám tin tai : “Ông rốt cuộc là ý gì? Thầy Hầu, thấy ông càng ngày càng khó chiều đấy. Vậy ông xem, chúng nên thế nào?”
Hầu Đại Dũng tức hộc m.á.u : “Còn thể thế nào nữa? Đương nhiên là mạnh mẽ đề cử sách tham khảo của Kiều Ngạn Tâm! Không chỉ đề cử, mà còn nên yêu cầu học sinh trường mỗi một cuốn. Còn đối với những học sinh gia cảnh khó khăn, ban lãnh đạo các ông nghĩ cách mua sách cho các em…”
Hiệu trưởng Dư: “……”
Lần thì đúng là cạn lời, mặt đầy hắc tuyến. Cái lão Hầu Đại Dũng uống lộn t.h.u.ố.c ? Ông cũng quá lật mặt !
*
Kiều Ngạn Tâm từ nhà Hầu Đại Dũng liền trở về nhà cũ họ Quý.
Mẹ Trần đưa một ly gừng ấm áp cho Kiều Ngạn Tâm.
“Ngạn Tâm, bên ngoài lạnh lắm, mau uống cho ấm .”
Kiều Ngạn Tâm mỉm : “Cảm ơn Trần.”
Mẹ Trần thấp giọng : “Ngạn Tâm, giúp cô thu dọn hành lý xong .”
Kiều Ngạn Tâm gật đầu: “Vâng ạ.”
Mẹ Trần vẻ mặt giận dữ : “Cô thấy , mụ Trương Bảo Châu tin cô dọn về nhà đẻ, đến là ghê tởm.”
Khóe miệng Kiều Ngạn Tâm khẽ nhếch: “Kệ bà ạ.”
Một lát , tiếng động cơ ô tô vang lên ngoài cổng viện. Kiều Ngạn Tâm Quý Yến Lễ về. Nghĩ đến việc phía chắc chắn cái “đuôi to” bám theo, trong lòng cô chua xót, sắc mặt cũng trầm xuống.
Mẹ Trần quan tâm vỗ vỗ vai Kiều Ngạn Tâm: “Yến Lễ về , để xới cơm.”
Kiều Ngạn Tâm “” một tiếng, cầm thìa nhỏ chậm rãi khuấy ly gừng, mi mắt cũng thèm nâng lên.
Tiếng bước chân từ xa đến gần. Qua khóe mắt, Kiều Ngạn Tâm thấy đôi giày quân đội của Quý Yến Lễ dừng mặt . Phía đôi giày quân đội là một đôi giày cao gót màu đen.
Nga
Trong lòng tức khắc như kim châm, Kiều Ngạn Tâm đặt ly gừng uống dở xuống, dậy định bỏ về phòng.
Quý Yến Lễ vươn tay giữ cô .
“Ngạn Tâm, về , em cũng chào một tiếng?”
Kiều Ngạn Tâm ngước mắt , khóe miệng nhếch lên một nụ nhạt nhẽo.
“Về ?”
Coi như chào hỏi xong. Dứt lời, cô định .
Quý Yến Lễ buông tay , mặc cô .
Lý Xuân Kiều mắt thấy hai giận dỗi, trong lòng đắc ý thôi. Cô tiến lên một bước, vặn sóng vai bên cạnh Quý Yến Lễ, như cô và mới là một đôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-468-quyet-dinh-don-di.html.]
“Chị dâu, chị thế? Em và Yến Lễ ca ca đều việc ở quân khu, ở cùng một nhà, chính vì tiện đường nên mới nhờ xe . Nếu chị dâu , em đạp xe .”
Kiều Ngạn Tâm lập tức : “Lý Xuân Kiều, cô mỗi ngày ve vãn chồng , xe về về, đương nhiên vui. Từ ngày mai, cô tự đạp xe !”
Vành mắt Lý Xuân Kiều đỏ lên, trong mắt ngập nước, đáng thương hề hề : “Yến Lễ ca ca… Chị dâu cho em nhờ xe …”
Quý Yến Lễ lên tiếng: “Ngạn Tâm, em đừng loạn nữa. Bà nội mới khỏe , em thể hiểu chuyện một chút ?”
Kỳ thực lúc Quý Yến Lễ lời , cũng hận thể tự tát hai cái. Sao thể những lời tàn nhẫn như với cô vợ nhỏ mà coi như châu báu chứ?
Trong lòng Kiều Ngạn Tâm đau nhói từng cơn, giống như nhét cả quả quýt chua loét n.g.ự.c cô. Cô ngước mắt lên, thất vọng Quý Yến Lễ, nhẹ nhàng : “Được, em sẽ hiểu chuyện hơn. Quý Yến Lễ, sức khỏe bà nội cũng hồi phục gần như , cần nhiều chăm sóc như nữa. Từ ngày mai, em sẽ dọn về nhà, tự ở đây !”
Dứt lời, cô xoay thẳng về phòng. Trái tim Quý Yến Lễ cũng trong nháy mắt chìm xuống đáy cốc.
Tuy rằng Quý Yến Lễ chẳng qua là đang diễn kịch, nhưng Kiều Ngạn Tâm vẫn .
Lúc , ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân. Kiều Ngạn Tâm tưởng Quý Yến Lễ , vội vàng lau khô nước mắt. Không ngờ bước là Trần.
“Ngạn Tâm, ngoan nào, đừng tự tức giận. Lão thái thái bảo đến gọi cô ăn cơm.”
Kiều Ngạn Tâm nhịn hỏi: “Quý Yến Lễ ạ?”
Cô ăn, cũng để tâm ?
“Yến Lễ…” Mẹ Trần ngập ngừng một chút , “Yến Lễ đang đợi cô ở phòng ăn.”
Kiều Ngạn Tâm nhếch môi, trong lòng lạnh toát. Cái gì gọi là đang đợi ở phòng ăn?
Kiều Ngạn Tâm sớm tức đến no , nửa điểm ăn cũng . Tuy nhiên, để bà cụ Quý lo lắng, cô vẫn theo Trần phòng ăn.
Lý Xuân Kiều đang ngay cạnh Quý Yến Lễ, chiếm mất vị trí vốn dĩ thuộc về Kiều Ngạn Tâm.
“Chị dâu, em tưởng chị ăn cơm nên mới ở đây. Chị dâu, để em nhường chỗ cho chị…”
Quý Yến Lễ vẫn một lời.
Kiều Ngạn Tâm lạnh: “Không cần, chỗ cô ngại bẩn.”
Nụ mặt Lý Xuân Kiều tắt ngấm, cô ủy khuất sang Quý Yến Lễ. Quý Yến Lễ vẫn im lặng.
Bà cụ Quý lên tiếng: “Ngạn Tâm, đây cạnh bà.”
Kiều Ngạn Tâm gật đầu, xuống cạnh bà cụ Quý, : “Bà nội, để cháu gắp thức ăn cho bà.”
“Không cần, bà tự gắp .” Bà cụ Quý gắp một miếng thịt cá trắng ngần bỏ bát Kiều Ngạn Tâm, “Bé ngoan, ăn gì thì bảo bà gắp cho.”
Lúc , Lý Xuân Kiều bắt đầu giở trò. Cô khiêu khích liếc Kiều Ngạn Tâm một cái, nũng nịu với Quý Yến Lễ: “Yến Lễ ca ca, đĩa cá xa quá em gắp tới, thể gắp giúp em một miếng ?”