Lý Kiến Công phụ trách vụ án là Quý Yến Lễ, nên khi bắt, ông gọi điện cho Quý Cẩm Trung để uy h.i.ế.p, ép ông lập tức cầu cứu Quý Yến Lễ, nếu sẽ kéo cả ông xuống nước.
Trước đây, Quý Cẩm Trung quả thực vội vàng nịnh bợ Lý Kiến Công, coi việc quen Lý Kiến Công là niềm tự hào. hiện tại, ông hối hận kịp.
Đến bước đường cùng, ông đành gọi điện về nhà cũ họ Quý.
Quý Yến Lễ đoán cuộc gọi là do Quý Cẩm Trung gọi tới. Giữa mày nhíu , ống cầm lên, giọng khẩn trương, nôn nóng của Quý Cẩm Trung vang lên bên tai:
“Yến Lễ, chú cháu coi thường chú hai , nhưng cháu nhất định giúp chú một tay... Chuyện của nhà họ Lý là do cháu phụ trách đúng ? Nhà họ Lý thì giữ , nhưng chú hai là vô tội, cháu nhất định giúp chú vượt qua cửa ải khó khăn ... Hai chúng là chú cháu ruột thịt, là châu chấu cùng một sợi dây, chú mà xảy chuyện thì cháu cũng ảnh hưởng, cháu cân nhắc cho kỹ...”
Quý Yến Lễ lạnh lùng cắt ngang lời Quý Cẩm Trung:
“Nhà họ Lý phạm tội lớn thể tha thứ, bằng chứng như núi, ai cứu nhà họ Lý . Còn về phần chú, việc cần bây giờ là tích cực phối hợp với tổ chức, gì thì khai nấy, may còn một đường sinh cơ! Cháu khuyên chú tuyệt đối đừng bất kỳ tâm lý cầu may nào!”
Quý Cẩm Trung tức đến hộc m.á.u: “Quý Yến Lễ, cháu bảo chú khai cái gì? Những việc Lý Kiến Công , chú một chút cũng rõ! Chú còn gì để !”
Quý Yến Lễ: “Cháu rõ ràng ! Chú tự giải quyết cho !”
Dứt lời, lập tức cúp điện thoại.
Nghe tiếng “tút tút tút” vang lên trong điện thoại, Quý Cẩm Trung mềm nhũn, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất.
Trần Nhuỵ kinh hoảng thất thố đỡ lấy ông : “Yến Lễ thế nào?”
“Còn thể thế nào nữa, nó bảo chúng tự sinh tự diệt!”
Trần Nhuỵ , l.ồ.ng n.g.ự.c đập thình thịch, nước mắt tự chủ mà lăn dài: “Xong , xong ! Nhà chúng thật sự gặp đại họa ...”
Nga
Hai còn dứt lời, điện thoại vang lên nữa. Tiếng chuông ch.ói tai như tiếng đòi mạng khiến cả hai giật b.ắ.n .
Quý Cẩm Trung mặt mày xám ngoét bắt máy. Tuy rằng ở đầu dây bên chuyện khách khí, nhưng mồ hôi lạnh của Quý Cẩm Trung lập tức chảy ròng ròng dọc sống lưng.
Sau khi cúp điện thoại, hồn vía ông như bay mất.
Trần Nhuỵ hỏi: “Ai gọi thế? Họ gì?”
Quý Cẩm Trung vô lực liệt ghế sô pha, thều thào: “Không gì, chỉ là hỏi vài câu, yêu cầu lập tức đến quân khu.”
Trần Nhuỵ cũng kinh hãi đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u. Bà vội vàng giúp Quý Cẩm Trung lấy áo khoác dày, luống cuống tay chân mặc cho ông .
Trần Nhuỵ cùng Quý Cẩm Trung khỏi nhà, nhưng bà thẳng đến nhà cũ họ Quý. Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, bà tin Quý lão thái thái sẽ mặc kệ sống c.h.ế.t của Quý Cẩm Trung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-488-chau-chau-tren-cung-mot-soi-day.html.]
...
Sau khi Quý Yến Lễ cúp điện thoại, Kiều Ngạn Tâm nhận tâm sự. Cô tiến đến mặt , bàn tay nhỏ nhắn l.ồ.ng bàn tay to lớn của , hỏi: “Sao ? Sao vui thế?”
Quý Yến Lễ để cô lo lắng , giơ tay nhéo nhẹ cằm Kiều Ngạn Tâm, : “Chỉ là chút việc vặt liên quan thôi, qua đó bồi bà nội chuyện .”
Kiều Ngạn Tâm cũng đoán đang phiền lòng vì công việc, nhưng tính chất công việc của là , cô chẳng thể giúp gì, chỉ thể cố gắng dỗ dành, giúp phân tán chút ưu sầu.
Kiều Ngạn Tâm chủ động chuyển chủ đề: “Yến Lễ, em chẳng với là hợp tác với nhà họ Trương, đại lý rượu Trương thị ? Hôm nay em đến nhà thì gặp Trương Khởi Hiền, em cảm thấy nhân phẩm , cho nên định hợp tác với nữa.”
Quý Yến Lễ tự nhiên hy vọng Trương Khởi Hiền cả ngày vây quanh Kiều Ngạn Tâm, hai hợp tác, chính hợp ý .
“Ừ, . Hiện tại chính sách kinh tế mở cửa, chắc chắn sẽ vô cơ hội kinh doanh, chúng tìm đối tác khác thích hợp hơn.”
Bên môi nở một nụ .
Kiều Ngạn Tâm cũng : “Vâng, em cũng nghĩ . Hôm nay tặng em hai gian cửa hàng, vị trí , dù buôn bán gì chắc chắn cũng sẽ đắt hàng.”
Quý Yến Lễ cô: “Cô nhóc tham tiền.”
“Em vốn là cô nhóc tham tiền mà.”
Kiều Ngạn Tâm cọ cọ cánh tay Quý Yến Lễ. Anh thích dáng vẻ nũng của cô, kiều diễm ngọt ngào, đáng yêu cực kỳ.
Anh nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn lên cánh môi đỏ mọng. Kiều Ngạn Tâm né tránh, ngược còn vòng tay ôm cổ , chuyển thủ thành công, triền miên hôn .
Hồi lâu , hai mới tách .
Kiều Ngạn Tâm chớp chớp mắt, nâng khuôn mặt tuấn mỹ của Quý Yến Lễ lên, : “Yến Lễ, bất kể xảy chuyện gì, em đều sẽ ở bên cạnh , cùng đối mặt. Không sợ hãi, cũng lo lắng, ?”
Đầu tim Quý Yến Lễ run lên, bàn tay to ấn gáy Kiều Ngạn Tâm, một nữa hung hăng hôn cô.
...
Lúc là 10 giờ tối, tâm trạng Quý lão thái thái , đang ghế sô pha trò chuyện cùng Kiều Ngạn Tâm. Quý Yến Lễ yên lặng bên cạnh, thỉnh thoảng Kiều Ngạn Tâm mỉm .
Quý lão thái thái ngáp một cái, : “Người già , thức khuya nữa, bà nội ngủ đây.”
Kiều Ngạn Tâm: “Bà nội, để cháu đỡ bà về phòng.”